Sở Hoan không phải đợi lâu, Hòe Hoa đã từ trong phòng bước ra, nàng đã thay một bộ quần áo khác, phía dưới mặc một chiếc váy xếp ly màu lục biếc, phía trên là một chiếc áo vải màu hồng, chỉ là cố ý hay vô tình, cổ áo vải hơi hé mở, thấp thoáng lộ ra chiếc yếm hồng bên trong, trên mặt mang theo nụ cười mê hoặc, thấy Sở Hoan vẫn thản nhiên ngồi bên bàn, giọng nói õng ẹo: "Nhị lang, quần áo trên người em cũng ướt rồi, có muốn vào thay bộ khác không?"
Sở Hoan cười nói: "Chị khách sáo quá. Cơn mưa này chẳng kéo dài lâu đâu, nhỏ bớt em sẽ về!"
"Ở nhà chị làm em khó chịu à!" Hòe Hoa hờn dỗi liếc Sở Hoan một cái: "Đều là hàng xóm láng giềng cả, cứ coi đây như nhà mình đi!" Nàng ngắm nghía Sở Hoan một lượt, lại nói: "Ơ kìa, em xem, trên người vẫn còn nước mưa đây này...!" Đi qua lấy một chiếc khăn khô, tiến lại gần, giọng ngọt ngào: "Lại đây, chị lau giúp em... không lau khô, lát nữa sinh bệnh thì chị áy náy với em lắm!" Xoay eo bước tới, đi ra sau lưng Sở Hoan, định giúp hắn lau nước mưa trên người.
Sở Hoan lập tức đứng dậy, nhạt giọng cười nói: "Không dám phiền chị đâu!"
Hòe Hoa trước tiên sững lại, liền khúc khích cười, dáng vẻ đong đưa, bầu ngực căng đầy rung động, sóng lượn cuồn cuộn, hờn trách nói: "Nhìn em kìa, chị định ăn tươi nuốt sống em chắc." Nàng đưa chiếc khăn trong tay cho Sở Hoan, nói: "Lại đây, em tự lau đi, chị nấu nước gừng cho em!" Lúc này trong nhà khá tối, Hòe Hoa trước tiên thắp đèn dầu lên, lại đi đóng cửa, nói: "Em cũng biết đấy, đàn ông nhà họ Thiết ta đều đi lính ở vệ sở, trong nhà không có ai, căn nhà này ngày nào cũng lạnh lẽo hiu quạnh... chị biết em vội về, đợi uống xong bát nước gừng chị nấu cho, em muốn đi chị cũng không cản...!"
Sở Hoan vẫn một vẻ điềm nhiên, mỉm cười nói: "Chị bận tâm quá rồi!"
Hòe Hoa khúc khích cười, liếc Sở Hoan một cái đầy mê hoặc, khẽ giọng hỏi: "Nhị lang à, có người trong lòng chưa? Hay để chị tìm cho em một cô gái, đảm bảo tìm cho em một người vợ tốt!"
Sở Hoan cười nói: "Nhà họ Sở em nghèo rớt mồng tơi, chỉ sợ chẳng cô gái nào để mắt tới Nhị lang đâu!"
Hòe Hoa ghé lại gần, trên người tỏa ra mùi hương nồng nàn, xộc thẳng vào mũi Sở Hoan, chỉ nghe Hòe Hoa giọng mê hoặc nói: "Ai bảo không có cô gái nào để mắt tới Nhị lang? Nhị lang tướng mạo đẹp trai, thân hình lại rắn chắc...!" Nói tới đây, cắn môi, đôi mắt long lanh nước ánh lên vẻ mê hoặc phong tình, khẽ giọng nói: "Nếu chị chưa xuất giá, nhất định sẽ gả cho người đàn ông như Nhị lang...!"
Lúc này nàng đã trở nên hết sức trắng trợn, lời nói đầy vẻ khiêu khích, thân hình càng áp sát về phía Sở Hoan, bầu ngực đầy đặn kia dường như vô tình mà lại như cố ý cọ qua cánh tay Sở Hoan.
Sở Hoan liếc nhìn Hòe Hoa một cái, chỉ là ánh mắt ấy mang thần sắc kỳ quái vô cùng, chẳng hiểu sao, Hòe Hoa nhìn thấy đôi mắt đó của Sở Hoan, toàn thân bỗng dấy lên một cảm giác kỳ dị lạ thường, tựa như bị ánh mắt Sở Hoan nhìn thấu hết mọi tâm tư của mình.