Phùng Nhị Cẩu mắt dán chặt vào bờ mông thơm tho của Tố Nương, càng lại gần, hơi thở càng gấp gáp, cổ đỏ bừng vì máu dồn lên, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Tố Nương đang ngồi trên tảng đá bên bờ sông vò quần áo, tiếng nước róc rách, chân Phùng Nhị Cẩu lại nhẹ, nhất thời nàng chẳng hay có người sau lưng.
Phùng Nhị Cẩu còn cách năm sáu bước, từ từ dang hai tay, định bụng lại gần rồi sẽ ôm chầm lấy Tố Nương.
Ngày thường hắn cũng đã bao lần trêu ghẹo Tố Nương, nhưng Tố Nương lúc nào cũng giắt cây kéo bên mình, điều này hắn biết rõ, lại biết nàng tính tình đanh đá, nếu thật sự bị nàng phát hiện mình mò lại gần thì khó mà đối phó.
Từ ngày Tố Nương gả về đây, hắn đã thèm thuồng nàng không nguôi, đến khi Sở Đại lang qua đời, hắn lại càng ngày càng nghĩ cách chiếm đoạt cho bằng được người quả phụ mặn mà này, chỉ tiếc Tố Nương chẳng thèm nể mặt, lạnh nhạt như băng với hắn, hắn tốn không ít tâm cơ nhưng Tố Nương lúc nào cũng đề phòng, khiến hắn chẳng có cơ hội ra tay.
Hôm nay cũng là ma xui quỷ khiến, hắn nhìn thấy Tố Nương một mình ra bờ sông đầu thôn, trong lòng ngứa ngáy khôn tả, mờ mắt đi theo, lại thấy thân hình đầy đặn của nàng, xung quanh không một bóng người, liền nảy sinh ý xấu.
Hắn nhìn tấm thân đầy đặn mềm mại ngay trước mắt, cổ họng khô khốc, rảo bước nhanh hơn, vừa đặt chân bước tới, chợt "rắc" một tiếng vang lên, tiếng động ấy khiến Phùng Nhị Cẩu giật mình, cúi đầu nhìn xuống, thì ra mình vừa giẫm phải một cành cây khô, liền đó lại thấy bốn năm cành khô khác được xếp trên mặt đất, trong lòng chợt hiểu ra, tiểu quả phụ mặn mà này quả nhiên tâm tư cẩn thận, mấy cành khô này rõ ràng là nàng cố ý đặt ở đây để phòng có kẻ mò từ phía sau tới.
Tiếng động ấy lập tức làm kinh động Tố Nương, nàng vội đứng bật dậy, quay người lại, thấy Phùng Nhị Cẩu.
Phùng Nhị Cẩu thấy Tố Nương quay lại, giật mình lùi hai bước, thấy nàng đứng bên bờ sông lạnh lùng nhìn mình, ống tay áo xắn lên để lộ đôi cánh tay trắng nõn như ngó sen, một lọn tóc mai trước trán bị gió thổi bay, đầy vẻ mê hoặc đàn bà, trong lòng hắn ngứa ngáy, cười hì hì nói: "Tố Nương muội muội, thật là trùng hợp, muội ở đây giặt quần áo, ta cũng đi dạo ngang qua thôi mà...!" Ánh mắt hắn đã dán vào bộ ngực căng đầy của Tố Nương, thấy nó ưỡn lên đầy đặn, trông vô cùng nảy nở, cổ họng hắn động đậy, lại bước thêm một bước.
Tố Nương một tay chống hông, tay kia khẽ vén tóc mai trước trán ra sau tai, động tác ấy dịu dàng biết bao, Phùng Nhị Cẩu nhìn cái vẻ phong tình ấy mà có phần ngẩn người.
"Ngươi léo nhéo cái gì, Tố Nương cũng là tên ngươi gọi được sao?" Tố Nương sa sầm mặt nói.