Hang sâu này rất lớn, xung quanh rải rác vô số đá vụn, mang tới cảm giác
như một phế tích, còn có vẻ cổ xưa của năm tháng, khiến người nào tới gần
cũng cảm nhận được sự thăng trầm của nhân sinh.
Mà không trung giữa hang sâu lại có một tòa điện phủ.
Điện phủ này cũng không bình thường mà lại treo ngược, chất liệu quỷ dị,
làm bằng đất đá và huyết nhục, trên đó có rất nhiều xúc tua cùng chất liệu tỏa ra
bốn phía, liên kết lên xuống.
Nhìn từ xa trông như một cây tiên nhân cầu*.
(*仙人球 - Một loại xương rồng thân tròn nhiều gai)
(*仙人球 - Một loại xương rồng thân tròn nhiều gai)
Đám tượng đất đưa Hứa Thanh tới đây dừng lại trước hang sâu, điện thờ hạ
xuống, đặt trên mặt đất, sau đó tất cả tượng đất lập tức quỳ lạy thần điện treo
ngược giữa không trung rồi không nhúc nhích gì nữa.
Hứa Thanh lặng im bước ra ngoài, ngẩng đầu nhìn mọi thứ trước mắt, đáy
lòng không khỏi dậy sóng, lúc này cánh cửa điện phủ treo ngược kia lại đột
nhiên mở ra, như thể nghênh đón Hứa Thanh.
Xuyên qua cánh cửa mở rộng, Hứa Thanh có thể trông thấy rõ ràng bên
trong đại điện dùng sao trời làm mái, dùng Mặt Trời và Mặt Trăng làm cột, giữa
sảnh có một pho tượng đất cao sừng sững, bố cục cao đến mức là loại cao nhất
Hứa Thanh từng thấy cả đời này.
Bên trong không có vật thờ cúng nào, chỉ có một bích họa cực lớn, nhìn rất
nổi bật.
Dù tất cả đều bị đảo lộn bởi điện phủ treo ngược nhưng Hứa Thanh vẫn có
thể trông rõ nội dung trên bích họa.
Trong bích họa là một mặt biển rộng.