"Cho nên, trên thực tế cũng không có cửa khảo hạch thứ hai, mà có lẽ chủ
nhân Nghịch Nguyệt Điện vốn có thể xuất hiện rất sớm, nhưng trước ta thì toàn
bộ người thông qua khảo hạch đều dừng lại ở nơi này."
"Không cách nào phá vỡ phong ấn của Xích Mẫu, thì không cách nào đẩy
cửa ra, cũng khó có thể trở thành chủ nhân của Nghịch Nguyệt Điện."
Hứa Thanh suy nghĩ và có chỗ hiểu ra, sau đó hắn lần nữa đi tới trước cánh
cửa để quan sát cẩn thận, lúc này còn tràn ra lực lượng Tử Nguyệt của chính
mình.
Nhưng đáng tiếc, cánh cửa này cực kỳ mẫn cảm đối với lực lượng Tử
Nguyệt của hắn, thường thường vừa xuất hiện là sẽ tạo ra chấn động kịch liệt.
Đến cuối cùng Hứa Thanh dứt khoát thu liễm lực lượng Tử Nguyệt, mà
dùng hai mắt đen nhánh, lấy lực lượng Độc Cấm của mình xâm nhập, từ đó đi
cảm thụ.
Thời gian trôi qua, mấy ngày sau thông qua Độc Cấm lan tràn, Hứa Thanh
dần dần đã hiểu đại khái đối với cánh cửa cùng với đồ đằng ở bên trên.
Mà theo hắn hiểu rõ, thần sắc của hắn đầu tiên là kỳ dị, mà sau đó lại biến
thành ngưng trọng.
Để cho hắn ngưng trọng, là thông qua Độc Cấm, Hứa Thanh cảm nhận được
toàn bộ miếu thờ ở thân núi bên ngoài, thời khắc tản ra một chút khí tức không
nhìn thấy.
Không có bất kỳ một người nào phát hiện ra những thứ khí tức đó, chúng nó
đang bị cái đồ đằng này hấp thu, cụ thể là cái gì thì tạm thời Hứa Thanh còn
không cách nào phân biệt.
Mà thứ để cho vẻ mặt của hắn kỳ dị, là hắn cảm ứng được góc phải bên dưới
cái đồ đằng cực lớn này, chỗ đó lại còn có một cái đồ đằng nhỏ, chỉ bất quá là