Một mặt là bản thân đan dược ẩn chứa lực lượng Tử Nguyệt của Hứa
Thanh, đây là căn bản và cũng là căn cơ, tựa như là đầu nguồn vậy.
Một phương diện khác thì là những thảo mộc biến ảo ra kia, bản thân chúng
nó vốn hình thành và sinh trưởng trong sự xâm nhập của tàn diện Thần Linh,
cho nên có đủ dược hiệu đặc thù.
Nhưng bên trong hiệu quả của thuốc này, phần lớn ẩn chứa dị chất với mức
độ nhất định.
Phối hợp với đạo thảo mộc Bách đại sư truyền thụ, Hứa Thanh có thể tiến
hành phương pháp lấy độc trị độc, từ đó đi áp chế nguyền rủa của Xích Mẫu.
Nói thì dễ dàng, nhưng trên thực tế vấn đề này cần thí nghiệm và điều chỉnh
vô số lần, tiêu tốn cực kỳ nhiều thời gian và công sức, nếu tiến hành ở bên
ngoài, muốn hoàn thành mà chỉ dựa vào lực lượng một mình Hứa Thanh thì rất
khó làm được, gần như là không thể.
Mà khó khăn nhất vẫn là nguyên vật liệu, căn bản ngoài thực tế cũng không
có nhiều thiên tài địa bảo và thảo mộc như vậy để hắn thử nghiệm, không thể
làm từng trường hợp mà tìm ra cách điều chế chính xác.
Nhưng ở trong nơi đây, hết thảy đều không là vấn đề.
Trong mắt Hứa Thanh lộ ra ánh sáng mãnh liệt.
"Thực vật, đích xác là chìa khoá mở ra con đường Thần Linh."
Hứa Thanh thì thào, hắn rất rõ ràng, thật ra đó cũng là nhận thức của Chúc
Chiếu.
Thời gian cứ như vậy trôi, bảy ngày qua đi.
Trong bảy ngày này, đối với không gian bên ngoài thì chỉ là một canh giờ.
Điểm này thì người khác ở nơi đây sẽ rất khó biết được cụ thể, nhưng trong
cơ thể Hứa Thanh có Nhật Quỹ, thông qua kim đồng hồ của Nhật Quỹ nên hắn
có thể cảm nhận thời gian biến hóa và có độ lệch rõ ràng.
"Bên ngoài một canh giờ, trong nơi đây chính là bảy ngày, nói cách khác
bên ngoài một ngày, nơi đây gần 3 tháng?"
Hứa Thanh hơi giật mình, loại năng lực này thực sự quá kinh người, hắn
theo bản năng cảm giác hẳn không phải là trôi qua vô hạn theo như lời lão giả
áo bào trắng nói, đại khái sẽ tồn tại giới hạn cuối cùng.
"Nơi đây sẽ không thể kéo dài vĩnh cửu... Thời gian của ta không nhiều
lắm."
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh lặng yên cải biến đan phương, nhìn như một mực
luyện đan, nhưng bên trong mỗi 7-8 gốc dược thảo biến hóa ra, sẽ pha kèm một
cây độc thảo.
Sau khi số lượng đạt đến trình độ nhất định, Hứa Thanh bắt đầu luyện chế
độc đan.
"Lạc Nguyệt Toái Tinh Diệp, Cửu Minh Linh Ngô Căn, Bất Tử Thi Hồng
Huyết....."
Hứa Thanh bất động thanh sắc, đè xuống kích động trong lòng, chậm rãi hô
để hóa độc thảo trong trí nhớ ra, bắt đầu luyện chế độc đan.
Những độc đan đó đều là độc đạo hắn nghiên cứu nhiều năm qua, nhưng
thủy chung bởi vì không có tài liệu mà không cách nào thử nghiệm, giờ phút
này theo hắn luyện chế, tâm tình Hứa Thanh vô cùng khoan khoái dễ chịu, cảm
thấy đối với đan tu mà nói, nơi đây quả thực chính là Thánh địa.
Tạo nghệ thảo mộc của hắn, cũng lần lượt tăng lên trong lúc luyện chế ở nơi
này.
Không chỉ là những cây độc thảo hiếm thấy được hắn huyễn hóa ra, còn có
rất nhiều kỳ trân dị bảo, có thể nói là có đủ mọi thứ.
Thậm chí hắn còn thử nghiệm đắp nặn độc vật, nhưng đáng tiếc chúng nó
không cách nào hình thành ở chỗ này.
Điều này cũng khiến cho Hứa Thanh có chút tiếc nuối.