Mà bây giờ, màn diễn kịch thứ hai hiện ra trong đầu chúng sinh Tế Nguyệt
đại vực cũng đến thời điểm mấu chốt, sau khi thân ảnh Ngô Kiếm Vu hiển lộ, từ
bên trong hư vô đi tới một người.
Người này mặc hoa bào, ánh mắt sáng ngời, khuôn mặt trắng nõn hiện ra vẻ
âm nhu, càng có chấn động kinh khủng khuếch tán ra từ trên người của y.
Chính là cận giám bên cạnh Cổ Hoàng, y tới đây để tuyên đọc ý chỉ của Cổ
Hoàng.
Trong lúc cất bước, màu sắc thiên địa đa dạng, cận giám mặc hoa bào giơ
tay phải lên, hình thành một mảnh tường vân, hóa thành quyển trục tản ra.
"Vọng Cổ có đạo, Cổ Hoàng chiếu viết, phàm làm tội dân, làm loạn muôn
dân trăm họ."
"Hôm nay Nguyệt Vương Tự Hóa, thay ta thi hình phạt, trảm tội thổ dân...
.. Tất cả nhân quả, ta đích thân thừa nhận!"
Giọng nói giống như thiên lôi vang vọng, phối hợp với đám người Thế tử
khuếch đại, lúc chiếu tới trong đầu chúng sinh bên ngoài, khí thế như cầu vồng.
Mà theo tuyên đọc kết thúc, Ninh Viêm diễn vai Chúa Tể ánh mắt thâm sâu,
nhìn Xích Mẫu trên tế đàn.
Sau đó lại chú ý tới đại hán mặc giáp vàng sau lưng Xích Mẫu, nhàn nhạt
mở miệng.
"Thần quan."
"Có ty chức!"
Đội trưởng diễn vai đại hán giáp vàng nghe vậy lớn tiếng mở miệng, y một
tay giữ lấy đầu Xích Mẫu, một tay cầm trường đao, chờ đợi truyền lệnh.
"Trảm!"
"Tuân pháp chỉ!"
Trong mắt đội trưởng lóe lên hàn mang, sẽ phải vung lên đao trong tay, mà
giờ phút này trong mắt Xích Mẫu lộ ra hận ý mãnh liệt, muốn vùng vẫy, nhưng
dưới trấn áp của vô số ấn ký hình thành trên tế đàn, ả khó có thể giãy giụa chút
nào.
Thời khắc này bên trong cảnh tượng gió giục mây vần, đám người bí Thế tử
mật ra tay, toàn lực tô phủ hiệu ứng cho một màn này.