Nhìn một màn này, đôi mắt đội trưởng trợn to, Thế Tử dừng bước chân lại.
Âm thanh oanh oanh vang vọng, vòng xoáy huyết sắc càng lúc càng khổng
lồ, cho đến khi hóa thành một mảnh hồ nước huyết sắc, bao phủ bát phương,
đồng thời một gương mặt thật lớn cũng nổi bật ra ở trong hồ nước huyết sắc.
Đó là, gương mặt của Hứa Thanh.
Lạnh lùng như trước, nhưng cũng khác biệt cùng lúc đầu, nhưng, Thần tính.
.... Có thể khống chế.
"Ta không biết đây có phải quyền hành không, một tia bản nguyên ta cướp
đoạt năm đó, bên trong ẩn chứa chính là... Máu tươi."
Hứa Thanh nhìn qua đội trưởng, ngó qua Thế Tử, nhẹ giọng mở miệng.
Trong lòng Thế Tử nổi lên gợn sóng, đội trưởng thay đổi sắc mặt, y có thể
cảm nhận được, theo vòng xoáy huyết sắc xuất hiện, nhất là một cái nháy mắt
khi gương mặt kia nổi bật ra, huyết dịch trong cơ thể mình lại có dấu hiệu
không bị khống chế.
Dường như... Chỉ cần Hứa Thanh cần, máu tươi trong cơ thể mình có thể lập
tức bạo thể mà ra, bị đối phương nắm quyền.
Sự thật đúng là như thế, giờ phút này ở trong cảm giác của Hứa Thanh,
trong mảnh sa mạc này tồn tại vô số máu tươi chấn động.
Mà hắn chỉ cần nghĩ, liền có thể trong phạm vi của mình, thu hồi toàn bộ
máu tươi.
"Không chỉ là khống chế....."
Hứa Thanh thì thào, ánh mắt khép kín, trong nháy mắt tiếp theo, huyết sắc
vòng xoáy chung quanh hắn nổ vang, bao phủ hắn ở bên trong, lăng không dựng
lên, hóa thành huyết hải cuồn cuộn, một tòa Thần Tàng như ẩn như hiện ở bên
trong.
Uy áp kinh khủng lập tức phủ xuống đại địa, mà mảnh huyết hải này cũng
đang không ngừng mãnh liệt, hạ về phía mặt đất.
Oanh một tiếng, sa mạc màu xanh ở bên trong đây đã trở thành huyết sắc, vô