"Nói tới cái này....." Thần sắc đội trưởng lộ ra một tia đắc ý, theo bản
năng lấy ra một quả đào, vừa muốn ăn, nhưng phát hiện ra Thế Tử đang nhìn
chính mình.
Vì vậy y liền chớp chớp mắt, lại lấy ra một quả lê đưa cho Thế Tử.
"Lão gia gia, ăn một quả hay không?"
Thế Tử mặt không cảm xúc.
Đội trưởng cười ngượng, thu hồi quả lê rồi ho khan một tiếng.
"Nói tới cái này, đó đương nhiên là lão đầu tử chủ động tìm tới ta, lúc ấy ta
còn mặc quần yếm, đang chơi bùn cùng các tiểu muội muội nhà hàng xóm, kết
quả lão đầu tử xuất hiện, quấy rầy chuyện tốt của ta, lại sờ nắn xương cốt của ta
và nói lão là người hữu duyên với ta, vì vậy liền bắt cóc ta."
"Về phần tiểu Thanh, đó là hắn chủ động tới tìm sư tôn, không giống như
ta."
Thế Tử liếc mắt nhìn đội trưởng, lão nghe hiểu rồi, tiểu tử này là chủ động
đi tìm sư tôn của y, mặt dày mày dạn mới được thu nhận, vì vậy đang muốn mở
miệng.
Nhưng vào lúc này, trong lòng Thế Tử như có nhận thấy, ngẩng đầu nhìn về
phía Hứa Thanh đằng xa xa.
Đội trưởng rất nhanh liền có phát hiện, tương tự nhìn lại.
Trong thiên địa lờ mờ, trong bão cát màu xanh, Hứa Thanh lặng lẽ đứng ở
nơi đó nhìn qua Thiên Mệnh Hoa trước mắt.
Hắn biết rõ, đóa hoa này là đại sư huynh bỏ xuống.
Cũng hiểu rõ người có thể biết được qua khứ của mình, nhất định là sư tôn,
như vậy đóa Thiên Mệnh Hoa này xuất hiện, cũng sẽ không còn đột ngột nữa.
Sư tôn, đã dự liệu được hết thảy.
Hứa Thanh cẩn thận giơ tay lên, chậm rãi cầm lấy hộp sắt và nhìn qua đóa
hoa bên trong, hắn không thể khống chế lần nữa nghĩ tới vị lão nhân trong
doanh địa thập hoang giả kia.
"Lôi đội, ta rốt cuộc, đã tìm được Thiên Mệnh Hoa....."
Hứa Thanh thì thào, hai mắt nhắm nghiền.