Màn trời sôi trào, truyền ra tiếng sấm vang vọng thiên địa.
Gió giục mây vần không ngừng, bầu trời xuất hiện từng mảnh từnh mảnh
mây đen, chồng chất càng lúc càng dầy đặc, phạm vi càng lúc càng lớn.
Mà gió trên Thanh Sa đại mạc cũng càng tràn ngập lên, âm thanh gào thét
nức nở nghẹn ngào giống như tiếng gào khóc thảm thiết.
Từng trận cảm giác áp lực từ trời giáng xuống, không chỉ bao phủ nơi Hứa
Thanh đang ngồi, còn bao gồm toàn bộ Thanh Sa đại mạc này.
Âm thanh nổ vang từ cửu thiên hạ xuống, hết thảy chúng sinh trong Thanh
Sa đại mạc đều cảm thấy tim đập mạnh một cú.
Toàn bộ thế lực trong thân núi, bao hàm chúng tu Khổ Sinh sơn mạch, đều
cảm thấy kinh hãi, ngay cả bên trong Hồng Nguyệt Thần Điện cũng có người
ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời.
"Tình huống như thế nào?"
"Màn trời có chút không đúng..."
Trần Phàm Trác khoanh chân ngồi trong chính tông môn của mình, giờ phút
này cũng hãi hùng khiếp vía, nhanh chóng mở mắt ra nhìn bầu trời đen nhánh,
đáy lòng dâng lên từng trận bất an, y không biết đây là thế nào.
Đồng dạng bất an còn có Mộc Đạo Tử đang cẩn thận dâng trà bái sư ở trước
mặt một lão giả áo đen, giờ phút này bàn tay cầm chén trà của gã cũng run lên
một chút, nước trà rơi vãi ra.
Lão giả áo đen trước mặt lập tức ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thần sắc tương
tự ngạc nhiên.
Còn có đệ nhất cường giả tán tu Mặc Quy lão tổ bên trong Khổ Sinh sơn
mạch, lão đang khoanh chân đả tọa, nhưng trong chốc lát liền xuất hiện ở trên
không trung, sắc mặt ngưng trọng trước đó chưa từng có, nhìn lên bầu trời.