Bầu trời Tế Nguyệt đại vực tràn đầy u ám, ban đêm lại càng là như vậy,
không thấy sao trời, cũng không có nhật nguyệt.
Phảng phất như có người trùm một tấm màn màu đen lên bầu trời, bao phủ
vạn vật, che phủ mắt chúng sinh.
Giờ phút này, trong đêm đen như mực, có một trận gợn sóng ẩn nấp đang
khuếch tán.
Bên trong gợn sóng này, rõ ràng là một cái mặt trời nhân tạo thật lớn, nó là
Tiểu Viên Tử.
Thế Tử của Chúa Tể cự tuyệt lấy bảo hùng của Ngô Kiếm Vu làm tọa kỵ,
cho nên đội trưởng liền lấy ra Tiểu Viên Tử.
Thế Tử coi như là thoả mãn đối với cái mặt trời nhân tạo này, vì vậy liền
phất tay ẩn nấp, sau đó một đoàn người bọn họ liền tiến vào bên trong mặt trời,
xuất phát về phía Khổ Sinh sơn mạch.
Nhưng bây giờ, bầu không khí ở bên trong mặt trời nhân tạo này vô cùng áp
lực.
Ninh Viêm ngồi nghiêm chỉnh, nhưng không nhịn được mà không ngừng
run rẩy, gã đã run rẩy hơn nửa ngày rồi, dù là da thịt toàn thân đều đau nhức,
vẫn không nhịn được cái loại cảm giác tựa như mình đã trở thành phàm nhân
đối mặt với mãnh hổ này, khiến cho gã đả tọa cũng không thể tĩnh tâm.
Ngô Kiếm Vu cũng là như vậy, y run rẩy dưới một chỗ mái hiên, thở cũng
không dám thở gấp một chút.
Mà Lý Hữu Phỉ thì càng là khó chịu, sau khi mơ hồ đoán ra tu vi của lão gia
gia, sự căng thẳng và sợ hãi của lão đã hóa thành thủy triều mãnh liệt, khiến cả
người lão cảm thấy hít thở không thông.
Luồng cảm giác hít thở không thông này, khiến cho sự kính sợ của lão đối
với Hứa Thanh, đã vượt qua trước kia đã từng, đạt đến độ cao đỉnh phong.
Lão cảm thấy đại sư quả nhiên là đại sư, chẳng những lai lịch thần bí, hành
động càng là vượt qua suy nghĩ của mình, phải biết rằng Uẩn Thần... Lão chỉ
nghe qua cái tên tu vi này, nhưng từ nhỏ đến lớn, khỏi phải nói người sống, kẻ