"Lý Hữu Phỉ, nhanh chạy đi chứ, phía trước chính là biên giới sa mạc rồi."
"Phóng ra biên giới, ngươi sẽ không bị làn gió của Bạch mẫu hành hạ nữa,
còn có hơn mười dặm nữa thôi, sắp tới rồi."
"Nhưng mà cho dù ngươi trốn ra khỏi nơi này, vừa vặn nguyền rủa của chủ
ta cũng đến biên giới bộc phát, chốc lát ngươi nhớ kỹ nói cho ta biết, là nguyền
rủa của chủ ta bộc phát đau khổ, hay là làn gió Bạch mẫu này càng đau khổ
hơn."
"Hoặc là, ngươi van cầu chúng ta, nói không chừng hai ta sẽ phát thiện tâm,
trực tiếp kết thúc ngươi."
Trong mắt hai tên Thần nô của Thần Điện lộ ra ý tàn nhẫn, bọn họ là trong
lúc vô tình gặp phải Lý Hữu Phỉ ở bên trong gió trắng, trong đám Thần nô ở
Thần Điện bọn họ thì tên tuổi của đối phương cũng có chút danh hào nho nhỏ.
Dẫu sao những năm gần đây, người này đã không ngừng đánh chết những
tán tu có ý đồ gia nhập Thần Điện, mặc dù không gây ra phiền toái gì lớn, thế
nhưng làm người ta rất chán ghét.
Nhưng mà loại tiểu nhân vật này thích hợp dùng để câu cá, cho nên trước
khi nhân vật lớn không mắc câu, bọn họ khinh thường ra tay, mà người này lại
giỏi về ẩn giấu, nên mới có thể sống đến bây giờ.
Nhưng đối với hai tên Thần nô bọn họ mà nói, Lý Hữu Phỉ này vẫn có chút
giá trị.
Nếu như có thể tươi sống hành hạ lão đến chết, bức bách nguyền rủa bộc
phát, như vậy biến thành di hài có thể đổi chút đồ ở Thần Điện.
Cho nên mới có một màn bây giờ.
Mà giờ khắc này trong lòng Lý Hữu Phỉ cũng vô cùng tuyệt vọng.
Lão biết mình đã chạy trời không khỏi nắng, trận bão cát màu trắng này mặc
dù trợ giúp chính mình tránh được người đắc tội trong Khổ Sinh sơn mạch,
khiến cho đối phương không tiếp tục đuổi giết, nhưng đồng dạng cũng mang
đến cho lão tổn thương cực lớn.
Thân thể lão vốn đã bị thương, càng lúc càng suy yếu, mà Thần nô của
Hồng Nguyệt Thần Điện lại xuất hiện, càng làm cho một tia sinh cơ cuối cùng
trong nội tâm của lão cũng đều ảm đạm xuống.
"Trốn không thoát được rồi....."
Lý Hữu Phỉ cười thảm trong lòng, những năm này lão trải qua không ít khó