Trong lòng Anh Vũ k** r*n, nhưng trong miệng không dám tiếp tục mắng
như trước nữa, chỉ mang theo tiếng khóc cầu khẩn.
"Sư bá, ta thật sự không được, không thể tiếp tục nữa, ngươi buông tha cho
ta đi mà."
Hứa Thanh liếc mắt nhìn Anh Vũ.
"Sư bá, ta ta... Ta truyền tống là dựa vào lông vũ trên người, ta vẫn còn
nhỏ, chưa có trưởng thành, ngươi xem, trên người ta cũng không còn mấy cọng
lông nữa rồi, những con chim khác trông thấy ta, đêu sẽ cười nhạo ta."
Anh Vũ khóc, điểm này nó không có nói láo, nó truyền tống đích xác là dựa
vào lông vũ, mà ngày trước nó cũng luôn rất là tự ngạo đối với một thân lông vũ
năm màu rực rỡ của mình.
Thỉnh thoảng gặp phải những con chim khác, nó đều đắc ý trong lòng, xem
thường những con kia là tạp mao quái dị.
Ở trong nhận thức của nó, nó chính là con chim xinh đẹp nhất ở trong thiên
địa này, không phải một trong.
Nhưng bây giờ... Nó cúi đầu liếc mắt nhìn thân thể trọc lóc của chính
mình, cảm giác bi phẫn tràn ngập tâm thần.
Hứa Thanh nghe vậy ngẩng đầu, cảm thụ một chút chấn động truy kích xa
xa, lại nhìn lướt qua thân thể Anh Vũ còn lại hơn mười cọng lông vểnh lên.
"Không phải còn có mấy cọng sao?”
Tay phải hắn tiếp tục bóp.
"Đồ khốn kiếp." Anh Vũ kêu thảm thiết, lần nữa truyền tống, mang theo
Hứa Thanh tan biến trong bão cát màu trắng, chỉ có một cọng lông vũ hạ xuống,
hóa thành bụi bặm, bị gió thổi tản ra.
Trong nháy mắt tiếp theo, ngoài mấy trăm dặm, thân ảnh Hứa Thanh hiển lộ
ra, không đợi Anh Vũ mở miệng, Hứa Thanh lần nữa bóp.
Tiếng kêu thảm thiết thê lương, không ngừng vang vọng...
Sau hơn mười lần, lúc lông vũ trên người Anh Vũ chỉ còn lại một cọng sau
cùng, Hứa Thanh rốt cuộc dưới sự trợ giúp của Anh Vũ, bỏ qua lần truy kích
của tộc kỳ dị bên trong gió trắng kia, xuất hiện ở biên giới Thanh Sa đại mạc.
Khoảng cách biên giới sa mạc, lộ trình chưa tới ba mươi dặm.
Mà gió trắng nơi đây, cũng mỏng manh hơn nhiều so với chỗ sâu trong đại
mạc, cây bồ công anh trôi nổi cũng thưa thớt hơn.
Đáy lòng Hứa Thanh nhẹ nhàng thở ra.