Lão tổ Kim Cương Tông lập tức cảnh giác, gắt gao nhìn chằm chằm lão giả
phía ngoài.
Trên đầu đường, lão giả kia hô to một tiếng.
"Ân công!"
Bên trong xưng hô bao hàm tình cảm phong phú.
Mà thần sắc của lão càng là mang theo kích động, cả người cũng trở nên run
rẩy, trong mắt tràn ngập nước mắt, thoạt nhìn qua biểu cảm, có thể nhìn thấy
toàn bộ cảm xúc rõ ràng đều đang ở trong trạng thái vô cùng kịch liệt.
"Ta đã tìm kiếm ngài rất lâu rất lâu!"
“Ân cứu mạng, ta thủy chung ghi nhớ trong lòng, chỉ hận hôm ấy ta đắm
chìm trong tu hành, sau khi tỉnh dậy lão nhân gia ngài đã rời đi."
"Thậm chí ngay cả phí xem bệnh và phí tổn đan dược cũng không thu của ta
mảy may!"
Giọng nói của lão giả cũng đang run rẩy, đè xuống lo lắng không yên cùng
với hoảng sợ trong lòng, kiên trì run rẩy tiến lên vài bước, đi đến mười trượng
ngoài tiệm thuốc Hứa Thanh.
"Chuyện này khiến cho ta cảm thấy rất áy náy, cho nên ta một mực đi tìm
ngài, trời xanh có mắt bị ta cảm động, rốt cuộc để cho ta vào hôm nay nhìn thấy
lão nhân gia ngài."
Lão giả xoa xoa khóe mắt, đứng bên ngoài tiệm thuốc, trịnh trọng cúi đầu về
phía Hứa Thanh mặt không cảm xúc ở bên trong!
Lúc ngẩng đầu, lão giả nhìn qua Hứa Thanh, trong biểu lộ mang theo cầu
khẩn.
"Lần này, mời lão nhân gia ngài cho ta một cái cơ hội báo đáp, nhất định
phải nhận đại lễ ta chuẩn bị cho ân công ngài."
Lão giả chịu đựng đau lòng, nhanh chóng lấy ra ba túi trữ vật của mình, hai
tay nâng lên.
Trần Phàm Trác nhìn qua hết thảy, trong lòng nổi lên cảm giác mờ mịt, gã
có thể cảm nhận được thành ý cùng với kích động của lão giả vừa rồi còn hùng
hùng hổ hổ này.
Nhất là gã còn chú ý thấy, đối phương chỉ có ba túi trữ vật, mà bây giờ vì