U Tinh vội ho một tiếng, ngẩng đầu u oán liếc mắt nhìn Hứa Thanh, ánh mắt
này để cho Hứa Thanh lui ra phía sau vài bước, Linh Nhi cũng chui ra từ trong
cổ áo, bất khả tư nghị nhìn qua U Tinh, hít vào một hơi.
"Ha ha, đùa chút đùa chút." Trong miệng U Tinh truyền ra âm thanh của đội
trưởng, giờ phút này nữa cái sọ đầu lâu dưới chân Hứa Thanh cũng đã tan ra
hóa thành mấy con sâu nhỏ màu lam, nhanh chóng chui vào linh trì, trở về trên
người đội trưởng.
"U Tinh như thế nào?" Hứa Thanh bình tĩnh mở miệng.
"Ả ta à, không sao, sau khi ta nói toàn bộ sự tình, trình độ phức tạp bên
trong nội tâm của ả đã không cách nào hình dung, sau đó chúng ta lại tiến hành
giao lưu cùng câu thông hảo hữu."
Đội trưởng ngồi ở mộnhìn vô cùng quái dị.
"Cứ như vậy, ta thành côt bên, vừa cạo lông vừa đắc ý mở miệng.
Cái bộ dạng này thoạt ng hóa giải hiểu lầm trước kia với ả, mà ả cũng cảm
kích ta đã báo cho biết chân tướng, cho nên tự nguyện phối hợp, lựa chọn tự
mình phong ấn."
"Ngươi xem, ta là người giảng đạo lý."
Đội trưởng cạo xong một bên chân, lại đổi một chân tiếp tục cạo lông, về
phần những cọng lông kia, cũng hóa thành tro bụi tiêu tán.
Hứa Thanh nhắm mắt, không nói chuyện, khoanh chân ngồi ở một bên.
Mắt thấy Hứa Thanh không để ý tới mình, đội trưởng nở nụ cười, lấy ra táo
ăn một miếng và ném cho Hứa Thanh một quả.
Sau khi Hứa Thanh nhận lấy, nhìn quả táo trong tay một chút, ngẩng đầu
mắt có thâm ý nhìn về phía đội trưởng.
Đội trưởng mỉm cười.
Hứa Thanh nhắm mắt, ẩn nặc.
Thời gian ngày từng ngày trôi qua, hết thảy như thường, những người thị nữ