Cho đến hồi lâu, màn trời nơi đây khôi phục như thường, mà trong chiếc lá
cây trên một cái cây gần đó, chẳng biết từ lúc nào mọc ra con mắt, nhanh chóng
khép kín, hòa hợp hóa thành giọt sương sớm.
Trong sơn cốc cách nơi này một ngày lộ trình, Hứa Thanh xem tất cả cảnh
tượng mà con mắt trước mặt đội trưởng chiếu ra, thần sắc đã có biến hóa.
Ngô Kiếm Vu và Ninh Viêm tốt hơn, đối với bọn họ mà nói, hai người trong
màn ảnh đó thì bọn họ đều không nhận ra.
"Tiểu Thanh, người nữ tu kia, phải chăng có chút quen mắt..." Đội trưởng
nhìn Hứa Thanh, vẻ mặt có chút mờ mịt.
Đáy lòng Hứa Thanh cũng cảm giác không thể tưởng tượng nổi, trong trí
nhớ của hắn, nữ tử kia là hạng người vô cùng thích chưng diện, truy cầu sự xinh
đẹp và sạch sẽ đến cực hạn, nhưng hôm nay lại có thể thân cận cùng thi thể toàn
thân tràn ngập dịch thi thể như vậy.
Quả thực khiến cho Hứa Thanh không thể giải thích vì sao, giờ phút này
nghe đội trưởng nói, hắn nhẹ gật đầu.
"Giống như đúc với U Tinh, kẻ từng bị ngươi trộm nhà, hận ngươi thấu
xương." Nói xong, Hứa Thanh lại bổ sung một câu.
"Đội trưởng, phải chăng trên người của ngươi còn giữ y phục của ả?"
Biểu cảm đội trưởng có chút kỳ quái, khi thì dữ tợn, khi thì lại lộ ra vẻ
không thể tưởng tượng, hết thảy biến hóa này, Hứa Thanh đều hiểu.
"Nam tử bên cạnh ả....." Hứa Thanh do dự.
Đội trưởng đắng chát, thở dài một tiếng.
"Người kia, đại khái có lẽ chính là thân thể kiếp trước của ta."
Ngô Kiếm Vu và Ninh Viêm dù không biết U Tinh, nhưng nghe hai người
Hứa Thanh nói, đáy lòng hoặc nhiều hoặc ít cũng có suy đoán, vì vậy riêng
phần mình hít vào một hơi.
"Chúc mừng đại hôn!" Ninh Viêm do dự, thấp giọng mở miệng.