Hứa Thanh cố gắng làm cho mình thong dong một chút, nhưng ý chí đến từ
bốn phía vẫn để cho hắn hãi hùng khiếp vía.
"Như vậy ta sẽ nói cho ngươi biết một bí mật, thật ra tất cả Thần Linh, mục
đích cuối cùng nhất của đám Thần bọn chúng..." Nữ tử hồng y lộ ra cảm giác
hứng thú, tiếp tục mở miệng.
Con ngươi của Hứa Thanh lại co rút lại, bởi vì mặc dù thanh âm vẫn vang
vọng, nhưng hắn lại không nghe thêm được gì.
Toàn bộ âm thanh bốn phía vẫn đều như thường, duy chỉ có lời nói của nữ tử
hồng y là hắn không nghe được chút nào.
Nữ tử hồng y cũng phát hiện một màn này, không tiếp tục nữa.
Cho đến nửa canh giờ sau, Hứa Thanh mới khôi phục lại, trong lòng vẫn còn
sợ hãi.
Cứ như vậy, thời gian ngày lại ngày trôi qua, Hồng Nguyệt Thần Điện một
đường bay về hướng Bắc, tốc độ kinh người.
Trong lúc này, Hứa Thanh cũng nhiều lần thử nghiệm hỏi thăm, mặc dù chỉ
cần đến thời khắc mấu chốt là hắn sẽ không nghe được, nhưng ở dưới hắn thăm
dò, hắn hoặc nhiều hoặc ít vẫn đã phỏng đoán để biết được một chút bí ẩn.
Trong đó bao gồm cả cảnh giới phía trên Uẩn Thần.
"Thần Hỏa....." Hứa Thanh thì thào trong đáy lòng, hắn chỉ là biết rõ xưng
hô như thế, về phần cụ thể thì hắn không nghe được.
Cho đến một tháng sau, theo họ đi về phía trước, mặt đất đã trở thành màu
trắng, gió thổi tới cũng càng ngày càng lạnh như băng.
Sông băng vĩnh cửu phía Bắc chiếu vào trong mắt Hứa Thanh.
Toàn bộ đại địa phía Bắc đều là do sông băng hình thành, nơi đây không có
bùn đất, chỉ có tầng băng dày đặc, bao phủ hết thảy mọi thứ ở chỗ sâu.