Nửa ngày sau, tộc địa Yên Miểu Tộc trong trí nhớ Hứa Thanh hiện ra ở xa
xa.
Từ xa nhìn lại, chỗ đó tràn ngập sương mù, một tòa thành hư ảo không thực
chất, như ẩn như hiện ở trong sương mù.
Đối với Yên Miểu Tộc sinh hoạt ở trong sương mù mà nói, sương mù mờ
mịt chính là bản thể của chúng nó, mà những cỗ khôi lỗi được lưu giữ trong tiểu
thế giới, chính là vật chúng nó ký sinh để chiến đấu.
Chỉ là trong nửa tháng qua, dưới sự chế tài của nhân tộc, khiến cho tiểu thế
giới của Yên Miểu Tộc tan vỡ, toái diệt hơn phân nửa, phần còn lại cũng đều bị
phong kín, dưới sức mạnh của nhân tộc, Yên Miểu Tộc căn bản không phải là
đối thủ.
Về phần nơi đây, cũng bởi vì Hứa Thanh nêu ra, cho nên bị phong ấn cố ý
giữ lại, tộc nhân Yên Miểu Tộc trong đó, chịu đựng cơn hoảng loạn và sự dày
vò cho tới tận bây giờ.
Cho đến lúc này thì Hứa Thanh đến, thổi lên kèn lệnh diệt chi nhánh tộc
quần này.
Thanh Cầm phóng đi đầu tiên, trong miệng truyền ra tiếng dát hưng phấn,
bộc phát ánh sáng đỏ tím để xé mở bích chướng, ba cái đầu đồng thời lao vào,
khẽ hấp.
Thanh âm kêu gào thê lương thảm thiết truyền khắp bát phương, vô số
sương mù chảy về phía miệng Thanh Cầm, nó ăn vô cùng vui sướng, phát ra
tiếng gào thét hưng phấn.
Càng theo Tư Nam Đạo Nhân hạ lệnh một tiếng, 1000 Chấp Kiếm Giả nhao
nhao hóa thành cầu vồng, tiến vào trong Yên Miểu Tộc phía dưới, đồ sát!
Hứa Thanh đứng trên Đại Dực, lạnh lùng nhìn qua hết thảy.
Hắn không tràn lan lòng thương hại, từ một khắc tộc này cấu kết cùng Chúc
Chiếu, đã định trước cái kết cục như bây giờ.
Vô luận là bởi vì lợi ích, hay bởi vì đầu tư, nếu như chúng nó lựa chọn trợ
giúp Chúc Chiếu đối kháng nhân tộc, như vậy phải làm tốt chuẩn bị sau khi thất
bại, bị huyết tẩy diệt tộc.
Trong cái thế giới tàn khốc này, ăn miếng trả miếng chính là pháp tắc sinh