Trong hơn hai mươi ngày này, trong lúc Hứa Thanh dùng vô số lý do thuyết
phục chính mình, kỳ thật hắn cũng không cách nào tự điều khiển suy nghĩ tìm
kiếm một kết cục khác.
Nhưng hắn vẫn luôn hiểu rõ một điều, một khi hắn bước ra, thứ chờ đợi hắn
chính là hạo kiếp, đại khái có phân loại ra làm ba khả năng.
Khả năng thứ nhất, sau khi hắn xuất hiện sẽ lập tức bị g**t ch*t, mặc dù khả
năng này có tồn tại, nhưng xác suất cũng không cao.
Dù sao vạn chúng đang chú mục, mặc dù hắn phản đối, nhưng phản đối
cũng không phải là làm loạn.
Thế là sẽ có khả năng thứ hai, đó chính là hắn sẽ bị định tội giam giữ, sau đó
sinh tử của hắn sẽ tùy theo một ý nghĩ của người khác.
Về phần khả năng thứ ba, đó là hết thẩy đều thuận lợi, nhưng tiếp theo sẽ có
tai họa ngầm cực lớn, dẫn tới hạo kiếp vô biên.
Đương nhiên tiền đề của khả năng này là hắn thất bại.
Sở dĩ Hứa Thanh vừa bước ra, lập tức nói tới màn vấn tâm vạn trượng trước
Đại Đế của mình, là muốn dùng điều này hóa giải khả năng thứ nhất, về phần
đám người Phó Cung chủ xuất hiện để che chở, không có ở trong tính toán của
hắn.
Điều này cũng khiến hắn thuận lợi vượt qua khả năng thứ nhất, sau đó hắn
lại nói ra di lệnh của Cung chủ Chấp Kiếm Cung, lại lấy ngọc giản ra để chứng
minh, một khắc hồi báo, hắn liền vượt qua giai đoạn thứ hai.
Cho dù trước đó đã có kết luận việc này, nhưng trong lời nói của Hứa Thanh
cũng không lật đổ kết luận trước đó, cũng không phải che chở Diêu Hầu, mà là
bổ sung thêm càng nhiều nghi vấn, giúp cho nhân tộc ở Phong Hải Quận có thể
hiểu thêm càng nhiều chi tiết cụ thể hơn mà thôi.
Mặc dù nhân tâm của Quận Thừa có lớn, nhưng cuối cùng cũng không thể
sánh bằng lão Quận Trưởng được.