Nghe lời nói của đội trưởng, Hứa Thanh không khỏi nhớ lại lúc đi tới Thi
Cấm, vị trí của sư tôn trong trận pháp hình như còn mấu chốt hơn so với lão tổ.
Vì vậy cũng sâu sắc chấp nhận, nhẹ gật đầu.
Mắt thấy Hứa Thanh nhận thức đề nghị của mình, đội trưởng mặt mày hớn
hở, thấp giọng mở miệng.
"Chúng ta đi tìm sư tôn, việc này không cách nào truyền âm, cũng không
tiện mượn nhờ tay của Chấp Kiếm Đình truyền đi....."
Đội trưởng trừng mắt nhìn, sau đó đảo mắt qua trên người Hứa Thanh.
"Chuyện này chỉ có thể lừa gạt sư tôn tới, sau đó trực tiếp nói ở trước mặt."
"Cho nên là?" Hứa Thanh hồ nghi, hắn cảm thấy ánh mắt đội trưởng có
điểm gì là lạ.
"Cho nên…..Bây giờ chúng ta phải căn nhắc thật tốt, xem làm thế nào để sư
tôn có thể cấp tốc ngựa không dừng vó vội vàng chạy đến đây mới được."
Đội trưởng ho khan một tiếng.
"Tiểu sư đệ ngươi xem, việc này ấy à, chỉ có thể nói là ta hoặc ngươi, một
trong hai người có một người sắp chết rồi mới được, vả lại nhất định phải chân
thật, mặc dù nói ta sắp chết, sư tôn sẽ vô cùng lo lắng, lập tức liền đến, dẫu sao
sư tôn cũng rất thương yêu ta, nhưng ta cho dù chỉ còn lại cái đầu cũng không
có việc gì, đoán chừng sư tôn vừa suy nghĩ liền có thể đoán được chúng ta đang
lừa gạt lão."
"Chẳng lẽ không có mật hiệu gì sao?" Hứa Thanh mặt không cảm xúc, bình
tĩnh mở miệng.
"Không có mật hiệu, quả thật không có cái đồ chơi này!!" Đội trưởng che
mặt thán một tiếng, liếc mắt nhìn lén Hứa Thanh, sau đó tiếp tục nói.
"Chỉ có thể ủy khuất tiểu sư đệ ngươi rồi, để chân thật hơn, ngươi không
nên phản kháng, ta cũng sẽ ra tay điềm đạm một chút, cố gắng để thương thế
bảy ngày liền có thể chuyển biến tốt đẹp."
"Ngươi yên tâm, tối đa cũng chính là cắt chân mà thôi, trên người nhiều
thêm mấy cái lổ thủng, xương cốt vỡ khoảng trăm tám mươi khối, óc người lại
rơi vãi ra một chút, trước kia chúng ta đã làm rất nhiều lần, ta có kinh nghiệm."
"Chủ yếu nhất là, sau khi sư tôn đến trông thấy thương thế của ngươi, sẽ