Hứa Thanh chần chờ một chút, thấp giọng nói.
"Nhị sư tỷ và Hoàng Nham bên đó chẳng phải..."
"Hai người đó thì khác!" Huyết Luyện Tử lại ho khan một tiếng, quét mắt ra
phía Thanh Cầm bên ngoài, cũng không nhiều lời.
Hứa Thanh có chút kinh ngạc, hắn chú ý tới ánh mắt Huyết Luyện Tử, trong
đầu bỗng hiện ra một cảnh, lúc hắn dùng pháp bảo Cấm Kỵ của Thất Huyết
Đồng nhìn về phía Hoàng Nham, đối phương thế mà lại phát hiện ra mình.
Lúc ấy hắn đã cảm thấy Hoàng Nham có chút không đơn giản.
"Hình như Hoàng Nham từng nói là y có một vị huynh đệ ở Quận Đô, kêu
tên kia chiếu cố ta....." Hứa Thanh nghĩ tới đây, trong đầu bỗng nhiên dâng
lên một cái ý niệm không thể tưởng tượng, tâm thần nhảy dựng lên, theo bản
năng nhìn Thanh Cầm.
Lúc trước Thanh Cầm cứ đơn giản như vậy liền nhận thức hắn, Hứa Thanh
thủy chung không biết lý do tại sao.
Sau khi trầm ngâm một hồi, Hứa Thanh dằn việc này xuống đáy lòng, hắn
chuẩn bị tìm một cơ hội hỏi Thanh Cầm một chút.
Thời gian cứ như vậy trôi qua.
Dưới sự an bài của Chấp Kiếm Đình, đại quân Nghênh Hoàng Châu triển
khai truyền tống phạm vi lớn, khiến cho lộ trình đi đến Khuất Triệu Châu được
rút ngắn lại, vì vậy vào ba ngày sau, đại quân chỉ còn cách Khuất Triệu Châu ba
canh giờ.
Trong ba ngày này, Hứa Thanh một mực ở lại bên cạnh Huyết Luyện Tử,
cũng đã hiểu rõ tất cả mọi chuyện xảy ra trong tông môn trong khoảng thời gian
mình rời khỏi này.
Đồng thời hắn cũng nhiều lần đi đến bên chỗ Đại Trưởng Lão, thông báo tin
tức trên tiền tuyến cùng với thông tin về Y Cấm mình thu được từ Thư Lệnh ti
trong thời gian thực, từ đó bày ra chiến lược.
"Y Cấm ở Khuất Triệu Châu, nằm trong lãnh địa biên giới của Y Tộc, chỗ
đó không phải rừng rậm, mà là một kiện áo liệm màu đen vô cùng lớn."