Bên trong uyên hải, khu vực ngón tay Thần Linh đoạt xá trở thành một
mảnh tĩnh lặng.
Dị chất trong nơi này vô cùng nồng đậm, cảm giác mơ hồ và vặn vẹo ở bốn
phía cũng rất mãnh liệt, khiến cho phiến khu vực này dần dần thật sự trở thành
cấm khu.
Mà đầu nguồn của cấm khu, chính là một cỗ thân hình sừng sững chống trời
bên trong chỗ sâu.
Thân thể này cao tới 300 trượng, tựa như là một Ma Thần.
Trên người không có bất kỳ quần áo nào, cả người tr*n tr** đứng đó, mây
mù lưu động khắp bốn phía, dường như là một vật chết, chỉ có phù văn lập lòe
bất định không nhìn rõ, tràn ra từng trận khí tức cổ xưa bên trên làn da, mới
khiến cho thân hình này tăng thêm một chút hoạt tính.
Mà xuyên thấu qua sương mù, có thể mơ hồ nhìn thấy một thân thể cường
tráng, làm cho người ta có một loại cảm giác như đối mặt với cự sơn, bờ vai
rộng rãi tựa như có thể nâng lên cả bầu trời, tỉ lệ thân thể hoàn mỹ cùng với khí
tức hùng hậu, còn có gương mặt tuấn mỹ yêu dị kia, tạo ra một cảm giác tràn
đầy tà dị bên trong khu vực sương mù do dị chất hóa thành này.
Cũng lộ ra lực hấp dẫn chí mạng.
Nhất là theo thời gian trôi qua, trên thân hình giống như Ma Thần này chậm
rãi tràn ra những tia thất thải hào quang.
Lúc đầu ánh sáng này cũng rất yếu ớt, nhưng dần dần càng lúc càng trở nên
sáng ngời rực rỡ, cho đến cuối cùng, hào quang bảy màu khuếch tán khắp bát
phương, khiến cho thân thể Thần Ma này dâng lên một cỗ cảm giác thần thánh.
Hết thảy mọi thứ, khiến cho thân hình vừa tà mị lại vừa thần thánh này dung
hợp hoàn mỹ lại với nhau.
Cho đến hồi lâu, thân thể khổng lồ này khẽ chấn động nhỏ, bắt đầu chậm rãi
phân giải.
Đầu tiên là phần đầu, theo sau là gáy, tiếp theo là thân hình và tứ chi, giống
như cởi mũ giáp vậy, hóa thành vô số sợi tơ máu thịt, trở về đến bên trong thân
hình, cũng chính là trong thân thể Hứa Thanh.
Sau một lúc lâu, khi tất cả sợi tơ máu thịt dung nhập vào thân thể Hứa
Thanh, thân hình Thần Ma 300 trượng tan biến, Hứa Thanh đứng ở nơi đó,
bỗng nhiên mở hai mắt ra, trong mắt lộ ra một tia mờ mịt, hết thảy mọi thứ lúc
trước đều phát sinh ở bên trong thức hải, cho nên sau khi khôi phục, liền giống
như vừa tỉnh một giấc mộng vậy.
Hai mắt Hứa Thanh vừa mở, lập tức há miệng phun ra một ngụm máu tươi
màu đen.
Nhưng lại không hề có biểu hiện bị thương nào cả, ngược lại còn cảm thấy
một cỗ cảm giác toàn thân thông thấu dào dạt khắp nơi trên cơ thể, còn có một
luồng lực lượng thân thể vượt qua lúc trước rất nhiều, trong một cái chớp mắt,
tràn ngập khắp toàn thân Hứa Thanh.
Dưới lực lượng thân thể không ngừng hiện ra, hô hấp của Hứa Thanh có
chút dồn dập, vẻ mờ mịt trong mắt cũng rất nhanh biến thành rõ ràng.
"Thân thể của ta..." Hứa Thanh cúi đầu cảm thụ thân hình của mình một
chút, sau đó tâm thần của hắn liền chấn động vài cái.
Cỗ thân thể này khiến cho hắn vừa quen thuộc lại vừa cảm thấy lạ lẫm, sau
khi trầm mặc mấy hơi thở, trong mắt Hứa Thanh lóe lên tinh mang, chợt nhoáng
một cái lao về phía trước, nhanh chóng di chuyển, thế mà lại trực tiếp dấy lên
tiếng xé gió bén nhọn, trong chớp mắt đã xuất hiện ở ngoài mấy trăm trượng.
Loại tốc độ này, cực kỳ kinh người.
Mà nơi hắn đứng lúc trước, lúc này vẫn còn có một đạo tàn ảnh đang từ từ
tản đi.
"Tốc độ của ta....." Hứa Thanh hít sâu, bị chính tốc độ của mình làm cho
thay đổi sắc mặt.
Hắn cảm giác tốc độ thân thể lúc này của mình, đã nhanh hơn lúc trước ba
lần trở lên.
Trong mắt Hứa Thanh lộ ra kỳ mang, nắm tay phải lại, đấm về phía trước
một cái.
Một quyền hạ xuống, rõ ràng không sử dụng bất luận pháp thuật gì, chỉ là
lực lượng thân thể, liền khiến cho hư vô trước mặt xuất hiện vòng xoáy, âm