Chỗ sâu trong uyên hải, tiếng gào thét ngập trời.
Theo thân hình tan vỡ, ngón tay Thần Linh xông ra từ trong đám máu thịt
nhanh chóng tiêu tán, tràn ra uy áp mang theo sự hủy diệt, cuồng bạo khuếch
tán ra khắp bát phương.
Cái đầu cùng sư tử bằng đá đã tan vỡ từ sớm, lão đầu Đan Thanh Tộc hiển
nhiên là có phương pháp đặc biệt, giờ phút này vẫn còn kiên trì, mà lời lão hô
lên rõ ràng đã có hiệu quả.
Thế nên chỉ trong chốc lát, ngón tay Thần Linh đang vô cùng tức giận bên
kia liền chợt cải biến phương hướng, đầu ngón tay phóng thẳng tới chỗ Hứa
Thanh đang bỏ chạy.
Mặc dù thần trí của nó có chút mơ hồ, lại bởi vì bị thương cho nên có chút
dễ quên, nhưng vẫn có thể phân biệt ra bộ dạng của Hứa Thanh và thân hình
mình vừa dung nhập giống nhau như đúc.
Vì vậy trong thời gian ngắn, ngón tay Thần Linh liền buông tha việc truy sát
lão đầu Đan Thanh Tộc, bay thẳng về phía Hứa Thanh.
Lúc này Hứa Thanh đã lao ra được một chút phạm vi, cảm giác biến hóa sau
lưng, sắc mặt của hắn âm trầm, thực tế thì ngay khi thấy lão đầu Đan Thanh Tộc
vẽ thân hình Thần Linh thành bộ dáng của mình, hắn đã đoán được ý niệm trong
đầu đối phương rồi.
Nhưng bút ở trong tay đối phương, lại liên quan tới ngón tay Thần Linh, cho
nên Hứa Thanh không có biện pháp nào để cưỡng ép cải biến ý niệm của Thần
Linh cả, nhưng hắn có thể khiến cho lão đầu Đan Thanh Tộc không thể thuận
lợi bỏ chạy.
Thấy ngón tay Thần Linh đuổi về phía Hứa Thanh, tốc độ bỏ chạy của lão
đầu Đan Thanh Tộc tăng nhanh, khuôn mặt lộ ra một tia đắc ý, nhưng mà trong
lòng vẫn còn có chút tiếc nuối.
"Thật đáng tiếc, vẫn không cách nào khống chế Thần Linh, cho dù chỉ là
một cái ngón út của phân thân Thần Linh, nhưng đẳng cấp vị cách, vẫn không