Lão đầu Đan Thanh Tộc tận lực bảo trì thân thể không run rẩy, nặn ra nụ
cười nịnh nọt trên mặt.
"Chủ nhân vĩ đại được trời chọn, ngài là vị Thần bầu trời khôi phục trên
xương cốt của mặt trời, ngài nhất định nhất thống Vọng Cổ, thành vị cách chí
cao."
Uy áp trên ngón tay Thần Linh rõ ràng có chút giảm bớt, tràn ra một tiếng
gào thét vang vọng bên trong thức hải chúng tu.
Thân thể lão đầu Đan Thanh Tộc không thể khống chế, run rẩy một chút
nhưng thần sắc của lão không lộ ra chút nào, vẫn vô cùng cúc cung tận tụy như
cũ, trong miệng truyền ra lời nói giống như ngâm xướng.
"Chủ nhân được trời chọn, ngày ngài khôi phục đã sắp tới gần, nước sơn
hoạt tính dùng để đắp nặn thân thể cho ngài đã hoàn thành non nửa, nếu đổi
thành những Thần Linh tầm thường khác, giờ phút này đã đủ để vẽ thân hình
rồi, nhưng ngài là Thần được trời chọn, tiểu nhân nhất định phải vẽ ra một thân
thể hoàn mỹ nhất thiên địa này cho ngài."
"Ngài, không thể bị khinh nhờn."
"Cho nên…Còn cần thêm một chút sinh mệnh, mới có thể khiến cho hoạt
tính của khối máu thịt này xứng với vị cách của Thần vĩ đại được trời chọn."
Ngón tay Thần Linh tràn ra âm thanh vù vù, hình như có chút khó chịu,
trong lúc nó chấn động, một chút miệng vết thương trên người nó liền rạn nứt
ra.
Nhưng ngón tay Thần Linh không thèm để ý chút nào, sau khi quay vài
vòng trên không, trong khi bốn phía vặn vẹo và mơ hồ, nó bỗng nhiên tan biến,
lần nữa đi xa.
Nhìn một màn này, ánh mắt Hứa Thanh nheo lại, nhanh chóng chuyển động
ý niệm trong đầu, hắn biết rõ bây giờ bản thân đang trong tình trạng nguy hiểm