Nghĩ đến mình mới tự do không bao lâu, thế mà lại gặp phải binh sĩ... Cái
đầu người vô cùng bi phẫn.
Nếu như gặp phải binh sĩ tầm thường thì nó cũng chấp nhận, ít nhất nó còn
có thể bùng nổ một chút, dù sao đối phương cũng không biết gì về nó, nhưng
đối mặt với Hứa Thanh, nó ngay cả nửa cái cọng lông cũng không dám dựng
thẳng lên, chỉ có thể toàn lực bỏ chạy.
Thật sự là nó đã bị Hứa Thanh g**t ch*t không biết bao nhiêu lần, mà trong
lòng của nó cũng rõ ràng thủ đoạn của Hứa Thanh tàn nhẫn cỡ nào, những thứ
khác không nói, riêng chấn động Thần quyền quanh toàn thân cũng đã đủ khiến
nó hoảng sợ, còn có cái bóng đen thôn phệ.....
Nhất là lúc trước đối phương mỗi ngày đều thức tỉnh, mỗi lần thức tỉnh đều
một cước giẫm chết chính mình, sau khi trải qua vô số lần, nó cũng đã tạo thành
thói quen, sinh ra sợ hãi nồng đậm đối với Hứa Thanh.
Giờ phút này trong khi run rẩy, nó cuộn đầu bỏ chạy nhanh nhất có thể, mà
con sư tử bằng đá ở phía trước lại càng là như vậy.
Hứa Thanh không nhanh không chậm, tiêu sái đuổi theo, lạnh lẽo nhìn cái
đầu người và con sư tử bằng đá bỏ chạy phía trước, không có nhà tù 132 khu
Đinh ảnh hưởng, trong khoảng thời gian này, rất nhiều ký ức về Đinh 132 liền
hiện ra ở trong đầu hắn.
Nhất là..... Hắn nghĩ tới việc tại sao mỗi lần mình đều phải bóp nát thẻ tre.
Những thẻ tre bị hắn lấy ra từ nhà tù 132 khu Đinh sớm đã biến thành bất
thường, phía trên hội tụ lực lượng Thần Linh, đồng thời cũng tràn ngập vận khí
quên lãng kia.
Hỗn hợp cùng một chỗ, lần lượt chồng chất, sau đó bản chất những cái thẻ
tre kia đã hoàn toàn cải biến.
"Hẳn là mỗi một lần sau khi thức tỉnh, ta cũng đều nghĩ đến điểm này, cho
nên muốn mượn nhờ sức mạnh của nhà tù 132 khu Đinh, sáng tạo ra một cái