"Bởi vì nếu như muốn kích phát Thượng Quang Mệnh Kiếp Đan, vậy phải
cần một cái điều kiện, đó chính là ánh sáng trước khi mặt trời vẫn lạc, mà thời
gian lưu giữ loại ánh sáng này cực kỳ ngắn ngủi."
"Hết lần này tới lần khác loại ánh sáng này, sẽ thỉnh thoảng hình thành ở
trên Triêu Hà Sơn."
"Vốn lấy tâm cơ cùng thủ đoạn của người làm ra bố cục này, điều tra đại
khái khả năng sẽ không có hiệu quả, nhưng cũng không thể không điều tra, về
phần kết quả như thế nào…Nếu như Khổng mỗ chết trận, mời người điều tra
tiếp sau đến hỏi Hứa Thanh."
Hứa Thanh đứng bên trên bình nguyên tăm tối, lặng lẽ thu hồi ngọc giản,
quay lại nhìn về phía chiến khu phía Tây, một lát sau thân thể của hắn nhoáng
một cái, bay nhanh về phía Triêu Hà Châu.
Cứ như vậy, mấy ngày trôi qua.
Trong lúc tất cả mọi người vẫn cho là hắn đang đi theo bên cạnh Cung chủ,
đã đi đến chiến trường, Hứa Thanh một đường mở ra ngọc giản ẩn nấp mà Tử
Huyền Thượng Tiên đưa cho, lặng yên không một tiếng động, đi tới giới Châu ở
giữa Quận Đô và Triêu Hà Châu.
Mảnh khu vực giới Châu này không nhỏ, ở giữa thiên địa thỉnh thoảng sẽ có
một loại gió đặc thù thổi lên.
Nhưng nơi ngọn gió này thổi qua, không trung sẽ xuất hiện vô số vết nứt
không gian pha tạp, khiến cho người ta khó có thể phi hành, chỉ có thể chạy
nhanh ở trên mặt đất, vả lại loại gió này chỉ thổi trên bầu trời, không ảnh hưởng
tới mặt đất.
Trong truyền thuyết, loại gió này là khi mặt trời vẫn lạc ảnh hướng đến bát
phương của Triêu Hà Châu, hình thành một loại khí hậu đặc biệt, được dân bản
xứ xưng là Thái Dương Phong.
Lúc Thái Dương Phong thổi qua, trừ phi là người có tu vi cường hãn đến
trình độ kinh người, bằng không mà nói sẽ rất khó chống cự.
Chỉ có đợi khi gió kết thúc, mới có thể phi hành.
Cũng chỉ có đi qua phiến khu vực này, mới tính là chân chính bước vào
Triêu Hà Châu.
Trong nơi này, Hứa Thanh một đường bay nhanh, khi gió bắt đầu thổi liền