Vào thời khắc này, từng trận lực lượng bài xích cũng từ linh uyên phía dưới
truyền đến, nhưng thân là kẻ có được bổn mạng ti của Cổ Linh tộc, loại bài xích
này sau khi xuất hiện bên người Hứa Thanh, rất nhanh liền tiêu tán ra.
Mà Hứa Thanh cũng ở dưới tốc độ cực hạn này, xâm nhập vào bên trong
một mảnh đen nhánh.
Cho đến hồi lâu, bên trong sương mù xuất hiện một con quái vật khổng lồ.
Đó là một con cự xà hư thối, toàn thân lượn lờ khí tức tử vong nồng đậm.
Con cự xà này táng thân ở trong sương mù, thân thể tràn ngập hư thối, đồng
thời cũng có một cái đại thế giới được vác ở trên đầu.
Đại thế giới này là một mảnh mơ hồ, bên trong tràn ra từng trận âm thanh
k** r*n, tê tâm liệt phế, vang vọng trong hư vô cùng sương mù, rơi vào trong tai
Hứa Thanh, thân thể của hắn bị một cỗ hấp lực cực lớn chợt hút tới, kéo thẳng
đến đại thế giới.
Càng lúc càng gần, thân thể cự xà cũng càng lúc càng lớn, rất nhanh Hứa
Thanh liền không cách nào thấy rõ toàn thân cự xà nữa, chỉ có tiếng k** r*n từ
mảnh đại thế giới mơ hồ truyền đến là càng lúc càng rõ ràng.
Cho đến cuối cùng, một tiếng nổ vang vọng, thân thể Hứa Thanh trùng trùng
điệp điệp đập vào bên trong cái mảnh đại thế giới này.
Tiếng nổ mạnh truyền khắp bốn phương, trên mặt đất như máu thịt hư thối
xuất hiện một cái hố.
Thân ảnh Hứa Thanh bước từng bước đi ra từ bên trong, lập tức xem xét bốn
phía.
Bầu trời nơi đây bị sương mù lượn lờ che phủ, không có nhật nguyệt, chỉ có
quỷ hỏa như sao, như ẩn như hiện trong sương mù, ánh sáng lờ mờ trắng bệch,
khiến cho thiên địa trở thành một mảnh mông lung.
Mặt đất nơi đây đều là máu thịt hư thối, không có sơn mạch, cũng không có
cây cối, chỉ có một mảnh hoang vu, đồng thời tản mát ra vô tận khí tức tử vong.
Khí tức này cực kỳ lạnh, giờ phút này đang không ngừng xâm nhập vào thân