"Phải nhanh chóng trở về!" Hứa Thanh ngẩng đầu nhìn ra thiên địa ngoài
Pháp Hạm, hắn biết rõ lần này việc bọn họ làm ở Thánh Lan tộc có thể nói là
kinh thiên động địa.
Tất nhiên sẽ kéo theo một loạt hành động tìm kiếm truy tung.
Mặc dù bây giờ hắn ở trong Phong Hải Quận, nhưng hư ẩn phù che giấu trên
người vừa vặn sắp tiêu tán, việc này khiến cho trong lòng Hứa Thanh dâng lên
bất an, Thương Long bên trong nội cung thứ sáu cũng cho hắn loại cảm giác
này.
Cỗ cảm giác bất an đó khiến cho Hứa Thanh nhíu mày, mà bởi vì khoảng
cách cùng với hoàn cảnh, lúc này hắn rất khó dùng Kiếm Lệnh để truyền âm, vì
vậy hai tay của hắn bấm niệm pháp quyết, nhấn một cái về phía Pháp Hạm,
khiến cho tốc độ Pháp Hạm phóng đại, thậm chí còn hóa thành trong suốt, ẩn
nấp trên bầu trời.
Làm xong những thứ này, đáy lòng Hứa Thanh thoáng yên ổn hơn một chút,
hai mắt khép kín và điều chỉnh hơi thở.
Cứ như vậy, lại trôi qua ba ngày.
Một tia hư ẩn phù cuối cùng trên người Hứa Thanh đã tiêu tán.
Một khắc tản đi, bên ngoài đang là đêm tối, mặc dù không hề có ánh mặt
trời nhưng nhiệt độ vẫn cao như trước, sóng nhiệt tràn ngập bên ngoài Pháp
Hạm.
Ánh mắt Hứa Thanh chậm rãi mở ra, cúi đầu xem xét bản thân, sau đó hiện
ra biểu cảm nghi ngờ, trầm ngâm đi ra ngoài khoang thuyền.
Vừa đi ra, sóng nhiệt lập tức đập thẳng vào mặt, chỉ trong chốc lát trán của
hắn liền xuất hiện mồ hôi, toàn thân trực tiếp ướt đẫm mồ hôi, nhưng Hứa
Thanh không hề quan tâm những thứ này, hắn đứng ở đầu thuyền nhìn bốn phía
xa xa, thần sắc chậm rãi âm trầm.
"Không bình thường."
"Mấy ngày này cảm giác bất an bên trong lòng ta chẳng những không có
tiêu tán, ngược lại càng lúc càng mãnh liệt, nhất là một khắc vừa rồi khi hư ẩn
phù mất đi hiệu lực, gần như là cảm thấy hãi hùng khiếp vía."