"Mời linh quỷ kiểm tra thực hư!"
Lão giả thở sâu, cung kính mở miệng, theo con linh quỷ phát ra tiếng kêu
kiệt kiệt, thân thể của nó bỗng lăng không bay lên, nhìn về phía hoàng cung, lúc
này sắc mặt của lão giả cũng vô cùng âm trầm, truyền ra lời nói đối với mọi
người bốn phía.
"Đợi sau khi linh quỷ kiểm tra thực hư, Quốc chủ Thiên Đính Quốc, ngươi
hãy đích thân ra tay bắt giữ hai tên tiểu tặc to gan lớn mật kia, ta sẽ..."
Nhưng khi lời lão giả vừa nói đến đây, không đợi lão nói rõ, thân thể đầu lệ
quỷ bầu trời trên đột nhiên run rẩy, toàn thân lập tức bộc phát ra hắc quang như
biển, khuếch tán ra khắp bát phương, trong mắt càng lộ ra tia sáng mãnh liệt
trước đó chưa từng có, thân thể cũng càng lúc càng kịch liệt run rẩy.
Đến cuối cùng nó thậm chí còn kêu thảm lên một tiếng, mắt quỷ nổ tung.
Thân hình cũng bị hất ngược lại, trực tiếp rơi vào trên tế đàn, sau đó nó lập
tức quỳ xuống cúng bái về phía hoàng cung, liên tục dập đầu.
"Chủ thượng!"
"Đó là khí tức của chủ thượng!"
"Phàm tục chúng ta không thể nhìn thẳng!!"
Con mắt của linh quỷ đã mù, thân thể không ngừng run rẩy, nhưng giọng nói
lại mang theo kích động và cuồng nhiệt đến cực hạn, một màn này lập tức khiến
cho trong đầu toàn bộ tu sĩ Thánh Lan tộc bốn phía hoàn toàn nổ vang.
Hô hấp của Quốc chủ Thiên Đính Quốc trở nên dồn dập, dù cho gã đa nghi
hơn nữa, giờ phút này cũng đã chân chính tin tưởng.
Da đầu của những vị Quốc chủ khác cũng đều nhao nhao run lên, tâm thần
dấy lên sóng lớn ngập trời, cũng không có bất luận lý do gì đi hoài nghi, trong
mắt từng người đều lộ ra vẻ cuồng nhiệt.
Mà lão giả phóng ra linh quỷ kia cũng tương tự run rẩy, ánh mắt trợn to, lộ
ra vẻ không cách nào tin.
"Này này....."
Ngay khi tâm thần những người nơi đây riêng phần mình dấy lên gợn sóng,
một cái chớp mắt, bức tượng thần Hắc Thiên đang trôi lơ lửng ở bên trên hoàng
cung đột nhiên mở mắt ra, đứng cách ngàn trượng bên trên không trung, trong
mắt lộ ra hắc mang nhìn về phía tế đàn.
Giờ phút này trên đỉnh đầu của nó mơ hồ hiển lộ ra bóng dáng của Hứa
Thanh và đội trưởng.
Ánh mắt Hứa Thanh lạnh như băng, mang theo vẻ không vui nhìn về phía
đại địa.
Đội trưởng đứng ở bên cạnh lại lộ ra thần sắc vô cùng phẫn nộ, cảm giác tức
giận khi trông thấy Thần tử nhà mình bị mạo phạm lộ ra trong mắt của y, càng
truyền ra giọng nói lạnh như băng, mang theo tức giận, vang vọng bốn phương.
"Bọn ngươi đa nghi, vốn dĩ cũng không phải là khuyết điểm, có thể cho qua,
nhưng mà bọn ngươi làm lố chính là đại bất kính."
Trong lúc đội trưởng nói, bầu trời truyền đến tiếng sấm rền, thiên địa biến
sắc.
Trong một cái chớp mắt, mi tâm Hứa Thanh lập lòe hiện ra đồ đằng mặt
trăng, trên người càng tràn ra chấn động vị cách siêu việt phàm tục đến từ Tử