"Nhân tộc." Trong mắt đội trưởng lộ ra vẻ khinh miệt, giơ cánh tay phải dài
nhỏ màu xám lên, cách không nhấn một cái về phía Thanh Thu.
Một nhấn xuống dưới, hư vô bốn phía Thanh Thu lập tức trở nên vặn vẹo,
sau đó bỗng sụp xuống, trực tiếp trấn áp về phía nàng.
"Hắc Thiên tộc!"
Ánh mắt Thanh Thu chợt co rút lại, thân thể rút lui về phía sau, nhưng vẫn
chậm một bước.
Theo đội trưởng ra tay, chiến hồn tiếp dẫn tới ngoài thân thể nàng trực tiếp
vặn vẹo, như muốn tan vỡ.
Mà Thanh Thu cũng không hề tầm thường, nguy cơ trước mắt, trong mắt lập
lòe ánh sáng màu đỏ, trực tiếp đưa liêm đao trong tay lên, bỗng nhiên hất về
phía đội trưởng.
Liêm đao dấy lên tiếng xé gió bén nhọn, như bánh xe xoay tròn tốc độ cao,
lấy thế nghiền nát tất cả, cắt đứt hư vô, chém thẳng đến phía đội trưởng với tốc
độ kinh người.
Cũng vào thời khắc này, Thanh Thu lui về phía sau, hai tay nhanh chóng
bấm niệm pháp quyết, trong mắt lộ ra điên cuồng, phát ra một tiếng hét bén
nhọn về phía đội trưởng, chiến hồn đang muốn tan vỡ ở phía sau nàng lập tức
thoát ly khỏi thân hình, phốc một cái bay về phía đội trưởng, mở ra cái miệng
lớn muốn thôn phệ y.
Đội trưởng nheo mắt lại, không chút né tránh, mặc kệ liêm đao ác quỷ tới
gần rồi trực tiếp chém qua mi tâm, máu tươi màu đen phun ra, thân thể của y
cũng bị chém thành hai nửa.
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, theo liêm đao xuyên qua trên người đội
trưởng, chém vào trên người con thú bốn chân phía dưới, thân thể bị cắt đôi của
đội trưởng thế mà lại dung hợp lại với nhau rất quỷ dị.
Thậm chí còn mở cái miệng rộng, chợp táp tới chiến hồn muốn thôn phệ
ngay trước mặt mình.
Rặc rặc một tiếng, một cái miệng lớn cỡ 100 trượng của Hắc Thiên tộc biến
ảo hiện ra trước mặt đội trưởng, so sánh với cái miệng lớn này, chiến hồn lao
đến kia tựu như một khối thịt mỡ, bị đội trưởng một hơi nuốt vào.