Bảy tám người dự khuyết đều hiện ra vẻ mặt đắng chát, có người mở miệng
giải thích, có người trầm mặc không nói.
Ninh Viêm nhanh chóng gật đầu, cúi đầu về phía vị Chấp Kiếm Giả trung
niên.
"Làm phiền chờ một chút, người tiến cử của ta đáp ứng sẽ tới."
"Người ngươi tìm là ai?" Vị trung niên Chấp Kiếm Giả này nhăn mày lại,
chậm rãi truyền ra lời nói.
Ninh Viêm do dự, cũng không nói tên Hứa Thanh, bây giờ gã cũng không
xác định đối phương có phải sẽ thật sự sẽ đến hay không, nếu như gã nói ra
nhưng người lại không tới, vậy gã liền biến thành trò cười.
Mặt khác, trong những người dự khuyết lần này, lúc trước gã và những
người thân phận tương tự của Châu khác đồng thời khảo hạch, vì tranh đoạt vị
trí dự khuyết thứ nhất, cạnh tranh với nhau rất kịch liệt, khó tránh khỏi có chút
mâu thuẫn.
Giờ phút này trong đám người có ba thiếu niên tuổi trẻ khí thịnh, đây cũng
chính là người từng có xung đột cùng gã.
Ba người này thấy Ninh Viêm lo lắng, lại không mở miệng nói ra người tiến
cử, thần sắc liền hiện lên vẻ trào phúng, mặc dù không rõ ràng như vậy, nhưng
vẫn bị Ninh Viêm nhìn thấy.
Vẻ mặt của bọn họ, khiến cho đáy lòng Ninh Viêm có chút khó chịu.
Một người trong đó còn thậm trí cười nhẹ một tiếng.
"Người đứng nhất của khảo hạch dự khuyết lại không có người đến tiến cử,
có thể thấy được nhân phẩm của người này như thế nào."
Ninh Viêm trầm mặc.
Vị Chấp Kiếm Giả trung niên mặt không cảm xúc, gã không quan tâm tới
những thiếu niên tuổi trẻ khí thịnh này nói chuyện, người như vậy rất nhiều, dẫu
sao mỗi người tính cách khác biệt, có âm trầm, có người trực tiếp.
Nhưng sau khi trở thành Chấp Kiếm Giả, phần lớn đều sẽ có cải biến.
Vì vậy gã lật nhìn sơ lược lý lịch của Ninh Viêm một chút, sau khi chú ý
thấy người này đến từ Nghênh Hoàng Châu liền có chút ngoài ý muốn ngẩng