"Hả?" Đội trưởng sững sờ, không hiểu Hứa Thanh đột nhiên nói như vậy là
có ý gì, vì vậy kinh ngạc nói.
"Có liên quan gì tới ta, có chuyện gì? Tiểu Thanh, ngươi đang khoe khoang
với ta à? Nếu không phải bức thư kia của ta....."
Hứa Thanh liếc mắt nhìn đội trưởng.
Đội trưởng ho khan một tiếng.
"Nếu không phải bức thư của ngươi....."
Sau đó liền nghiêm mặt, nghiêm nghị mở miệng.
"Nói tới cái này, ta phải phê bình ngươi, thật ra ta đã muốn nói với ngươi từ
sớm rồi, đời tu sĩ chúng ta cần một thân một mình, duy chỉ như thế mới có được
ý chí cứng rắn như sắt, mới có thể khiến cho tín niệm của bản thân nguyên vẹn,
mới có thể thong dong đối mặt hết thảy nghi hoặc!"
"Nữ nhân ư, có ăn ngon bằng táo không?" Đội trưởng hung hăng cắn quả
táo một cái, lộ ra một tia biểu cảm khinh thường.
"Đó là ngọn núi và tảng đá ngăn cản chúng ta đi về phía trước, ảnh hưởng
tới chúng ta rút kiếm, ràng buộc chúng ta với địa ngục, ngươi phải thận trọng,
chớ học theo lão Tam, lúc trước những khi ta khuyên ngươi và Tử Huyền
Thượng Tiên, đa số đều là nói giỡn."
Hứa Thanh nghe vậy thay đổi sắc mặt, cẩn thận suy tư, hắn cảm thấy đội
trưởng nói có đạo lý, giống như có điều suy nghĩ, sau đó nhận thức nhẹ gật đầu.
"Đại sư huynh nói cũng đúng, vậy ta sẽ không giới thiệu khuê mật của Tử
Huyền Thượng Tiên cho ngươi nữa vậy."
Đội trưởng sững sờ, ánh mắt trợn to, táo cũng không cắn nữa.
"Ngươi nói cái gì? Giới thiệu cho ta?"
Hứa Thanh nhẹ gật đầu, vẻ mặt có chút xấu hổ.
"Đại sư huynh à, ta sai rồi, nguyên bản vị Lý tiền bối Lý Thi Đào của Phụng
Hành Cung kêu ta giới thiệu bằng hữu bên cạnh cho nàng, là ta không nghĩ kỹ
rồi, cái này sẽ ảnh hưởng tới ý chí và tín niệm của đại sư huynh."
"Lý Thi Đào? Nghe tên hình như cũng không tệ, người kia…Có xinh đẹp
không?" Đội trưởng bỗng nhiên mở miệng.
"Coi như cũng được." Hứa Thanh kinh ngạc, nhẹ gật đầu.
Tinh thần đội trưởng chấn động, nhưng cố gắng kiềm chế, đứng lên, chắp
tay sau lưng, thở dài một tiếng, tràn đầy thổn thức.
"Tiểu sư đệ…đại sư huynh của ngươi ấy mà, đã giữ thân 26 năm, có chút
lâu."
Đội trưởng quay đầu, nhìn về phía Hứa Thanh.
"Nhưng đời tu sĩ chúng ta cần một thân một mình." Hứa Thanh do dự.
"Đời tu sĩ chúng ta, lữ pháp tài địa, lữ xếp thứ nhất!" Đội trưởng nghiêm túc
nói.
"Nhưng nó là ngọn núi và tảng đá ngăn cản chúng ta đi về phía trước." Hứa
Thanh do dự.
"Không hiểu rõ núi, làm sao có thể bước qua!" Đội trưởng đoan chính
nghiêm khắc nói.
"Ảnh hưởng tới chúng ta rút kiếm, ràng buộc với địa ngục?" Hứa Thanh
nhìn về phía đội trưởng.
Đội trưởng thần sắc đau buồn, nhìn qua thế giới bên ngoài cửa sổ Kiếm Các,
than nhẹ một tiếng.
"Ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục?"
Hứa Thanh lặng lẽ nhìn đội trưởng, đội trưởng không chút lúng túng, mặt
dày mày dạn nhìn về phía Hứa Thanh.
Sau một lúc lâu, Hứa Thanh thở dài, nhẹ gật đầu.
"Đội trưởng, lần sau vẫn nên ăn nhiều bưởi một chút."
Đội trưởng vô cùng phấn khởi, không chút ngại khi Hứa Thanh nhắc lại vụ
bưởi, chạy đến bên người Hứa Thanh, tay phải giơ lên, lấy ra ba quả táo thật
lớn, đưa cho Hứa Thanh, mặt mày hớn hở.
"Tiểu sư đệ, không uổng công đại sư huynh yêu thương ngươi, khục, ta chờ
tin tức tốt của ngươi nhé!!!" Nói xong, đội trưởng vui vẻ rời khỏi.
Nhìn qua bóng lưng đại sư huynh rời đi, trong mắt Hứa Thanh lộ ra trầm tư,
mặc dù ngôn từ của đại sư huynh trước sau không đồng nhất, nhưng Hứa Thanh