Vì vậy trong một chỗ lồng giam của nhà tù số 27 khu Đinh, Hứa Thanh kêu
lính canh ngục khu Đinh dẫn dắt, thấy được Cận Tiên tộc mà hắn muốn gặp.
Đối phương là một người trung niên, toàn thân đều là màu trắng, dù đang ở
trong lao ngục nhưng vẫn làm cho người ta có một loại cảm giác thần thánh như
trước, bây giờ đang khoanh chân đả tọa, dù phát hiện lính canh ngục đã đến
nhưng thần sắc vẫn như thường, mang theo một cỗ cao ngạo thực chất ở bên
trong.
"Hứa Thanh, tên Cận Tiên tộc này liền giao cho ngươi rồi, nhưng đừng giết
chết..." Lính canh ngục nhà tù 27 đã từng trông thấy qua ao máu của nhà tù số
1 khu Đinh, vì vậy mới nhắc nhở hắn trước một câu.
Hứa Thanh gật đầu, ôm quyền nói đa tạ.
"Ngươi chơi đi." Tên lính canh ngục này nở nụ cười đáp lễ, quay người rời
đi.
Hứa Thanh quay đầu, mở ra cửa lồng giam, một khắc hắn đi vào thì vị Cận
Tiên tộc kia ngẩng đầu, trong mắt mang theo một tia khinh miệt, nhìn Hứa
Thanh.
"Ngươi..."
Ngay khi tên Cận Tiên tộc này mở miệng, Hứa Thanh mặt không cảm xúc
một bước đi đến, tay phải lập tức giơ lên, trực tiếp vỗ vào thiên linh tên Cận
Tiên tộc, một chưởng hạ xuống, tu vi tràn ra, toàn thân tên Cận Tiên tộc chấn
động, phun ra máu tươi, cả người trực tiếp liền ngất đi.
Hứa Thanh không thích nói nhảm, cũng không muốn nhiều lời cùng tên Cận
Tiên tộc này, cho nên một chưởng đập ngất là thích hợp nhất.
Giờ phút này sau khi đối phương hôn mê, Hứa Thanh liền ngồi xổm xuống,
nghiên cứu kết cấu thân thể của đối phương.
Sau khi tra xét rõ ràng, trong mắt hắn lộ ra vẻ suy tư, cân nhắc nên xuống
tay như thế nào, đồng thời cũng đang tiếp tục nghiên cứu Cận Tiên tộc, thi
thoảng còn cắt mấy đao kiểm tra máu thịt.
Không lâu sau, trong lúc Hứa Thanh vẫn còn phân tích, thân thể tên tu sĩ
Cận Tiên tộc kia run lên, liên tục đau đớn khiến cho gã có chỗ thức tỉnh, ánh
mắt vừa muốn mở ra, Hứa Thanh nhàn nhạt mở miệng.
"Cái vị ngươi giết kia, là hảo hữu của ta!" Nói xong, hắn lần nữa đập xuống.
Phịch một tiếng, ánh mắt tên Cận Tiên tộc này còn chưa kịp mở ra, lần nữa