Chấp Kiếm Giả là cái gì?
Hứa Thanh thì thào nhỏ trong lòng.
Đúng là lúc trước hắn đã từng không biết gì về điều này, không biết cái gì là
Chấp Kiếm Giả, thậm chí dự tính ban đầu khi trở thành Chấp Kiếm Giả của hắn
cũng không phải vĩ đại như là hộ vệ nhân tộc gì đó.
Dù sao từ nhỏ hắn đã trải qua đau khổ của nhân gian, căn bản cũng không
sinh ra bao nhiêu tình cảm đối với nhân tộc.
Ý nghĩ chân thật nhất của hắn, đó là hy vọng mình có thể sống sót, sống tốt
một chút, sống đến khi chém được Ô Nha, chém được Lão Ưng.
Về phần tại sao trở thành Chấp Kiếm Giả, một là đội trưởng muốn trở thành
Chấp Kiếm Giả, hai là sau khi trở thành Chấp Kiếm Giả, hắn có thể có thêm
một tầng bảo hộ, ba là dự định dùng quyền lợi của Chấp Kiếm Giả để tìm tung
tích của Ô Nha.
Thậm chí thời khắc mấu chốt, thân phận Chấp Kiếm Giả cũng có thể trở
thành vũ khí chém giết Ô Nha.
Thật ra những ý nghĩ này đều là tự tư, nhưng không chỉ có một mình Hứa
Thanh nghĩ như thế, trên thực tế thì mỗi một đợt Chấp Kiếm Giả mới của từng
Châu, đều có cùng loại ý niệm này trong đầu.
Ngoại trừ những người từ nhỏ đã ở trong Chấp Kiếm Cung, mưa dầm thấm
đất, những tu sĩ ngoài Châu khác, không có bao nhiêu người có cảm xúc hộ vệ
đối với nhân tộc cả.
Nhưng chút ít, theo nghi thức Chấp Kiếm Giả bên Nghênh Hoàng Châu,
theo Đại Đế tự vấn lương tâm, tâm tư của hắn đã có hơi chút biến hóa.
Nhưng cũng chỉ là một chút, không nhiều lắm, chỉ khiến cho Hứa Thanh
hiểu được khái niệm về Chấp Kiếm Giả.
Cho đến khi hắn đi tới Quận Đô, đến khi nhìn thấy Khổng Tường Long
không hề giống với những người khác, nhìn thấy mấy người thiên kiêu có địch
ý với mình nhưng lại không hề có ác ý, nhìn thấy Cung chủ Chấp Kiếm Giả
nghiêm khắc nhưng rõ ràng là đang bảo vệ.
Lại trải qua thêm lời thề của Chấp Kiếm Giả, nghe được lịch sử của nhân
tộc.
Tất cả những thứ này, đã khắc xuống một dấu vết không thể thổi tan ở trên