Hứa Thanh cố gắng bình phục lại cõi lòng, nhẹ giọng kể lại chuyện mình đã
trải qua trong Hình Ngục Ti, bao gồm cả quen biết cùng Khổng Tường Long,
bao gồm cả cách nhìn không cận nhân tình của Cung chủ....
Hết thảy đều rất đơn giản, nhưng vô luận là hắn hay là Tử Huyền, đều
không chú ý tới bên ngoài đình nghỉ mát không xa, có một tiểu nam hài đang
đứng đợi ở đó, tò mò nhìn bọn họ.
Nó nghiêng cái đầu nhỏ, trong thần sắc mang theo một chút khó hiểu, cẩn
thận đánh giá Tử Huyền, giống như đang phán đoán đối phương có ác ý hay
không.
Cảm giác đầu tiên của nó là đối phương không có ác ý, nhưng hết lần này
tới lần khác lại cảm thấy nàng hình như có một chút h*m m**n chiếm giữ,
nhưng sẽ không dám tiếp xúc quá gần.
Điều này khiến cho nó có chút buồn rầu vì khó phán đoán, cuối cùng nó dứt
khoát ngồi xuống, không quan tâm nữa.
Tử Huyền nhìn qua Hứa Thanh, cẩn thận nghe từng chữ hắn nói, cho đến
khi mặt trăng treo lên trên cao thì Hứa Thanh mới nói xong việc từ khi mình
nhậm chức, thần sắc Tử Huyền cũng mang theo nhu hòa, nhẹ giọng mở miệng.
"Ta có thể nghe ra được, ngươi có chút mờ mịt đối với Chấp Kiếm Giả."
Hứa Thanh ngẩng đầu nhìn qua Tử Huyền.
"Ngươi rất khó tiếp nhận một cái tổ chức như vậy, cũng chưa từng gặp phải
việc giống như thế, cho nên tâm tư của ngươi xuất hiện sự chất vấn, nỗi hoài
nghi, từ bản năng bảo vệ bản thân nên muốn rời xa, bởi vì ngươi không muốn
có ràng buộc."
Tử Huyền cười điềm đạm.
"Ngươi có thể dựa theo lòng của mình mà đi, không nên nghĩ quá nhiều, cứ
tiếp tục tỉnh táo quan sát, tới lúc nào ngươi cảm thấy tôn trọng đối với người ở
trong cái tổ chức này, sau đó tiến tới tôn kính, thì có lẽ ngươi sẽ rõ được đáp
án."
Tâm thần Hứa Thanh chấn động, giống như có điều nghĩ ra, sau đó đứng
dậy cúi đầu về phía Tử Huyền.
"Tiểu bằng hữu, nhắm mắt lại."
Hứa Thanh do dự một chút, sau đó nhắm hai mắt lại.
Khi hai mắt của hắn khép kín, Tử Huyền lập tức nhẹ nhàng tới gần Hứa
Thanh.
Hô hấp Hứa Thanh có chút dồn dập, hắn cảm nhận được mùi hương có chút