Bánh hoa quế bên trong Quận Đô cũng không rẻ.
Một phần năm miếng, giá một linh tệ.
Sở dĩ như vậy, hình như là do bên trong bánh hoa quế có thêm vào một ít
linh thảo, mà bản thân hoa quế thì chủ quán nói là được vận chuyển từ Lâm Lan
Châu tới.
Hứa Thanh mua ba phần.
Hắn vừa đi về phân tông vừa bắt đầu ăn.
Không thể không nói, vị bánh hoa quế ở Quận Đô hoàn toàn chính xác
không tệ, lúc Hứa Thanh đi đến phân tông, hắn đã ăn xong một phần của mình,
sau khi hít sâu một hơi, liền cất bước đi vào trong phân tông.
Một đường đi tới, cũng nhìn thấy mấy người đệ tử của Liên Minh Bát Tông,
sau khi từng người nhìn thấy Hứa Thanh, đều rất cung kính, cho dù là Hoàng
Nhất Khôn cũng đều bất đắc dĩ bái kiến về phía Hứa Thanh.
Hứa Thanh gật đầu, đi về phía khu giáp của phân tông.
Sau khi tới gần nơi này, hắn có chút căng thẳng, vừa nghĩ tới Tử Huyền
Thượng Tiên, Hứa Thanh liền có chút không biết ứng đối như thế nào, bởi vì
bất kể là tu vi, hay là các loại biến hóa cảm xúc của đối phương, Hứa Thanh đều
không theo kịp.
Nhưng lại không thể không đi.
Vì vậy Hứa Thanh thở sâu, bước vào khu giáp, sau khi đi xuyên thấu mấy
gian phòng, đi đến hiên đình của một gian phòng.
Nơi đây có một cái sân rộng, bên trong không ít hòn non bộ, cỏ cây tươi tốt,
cũng không thiếu thị nữ.
Hiển nhiên cho dù đến Quận Đô, Tử Huyền Thượng Tiên vẫn có yêu cầu rất
cao đối với chất lượng sinh hoạt của mình.
Sau khi những người thị nữ này trông thấy Hứa Thanh, ánh mắt cũng sáng
lên, hạ thấp người bái kiến, trong thần sắc mang theo vẻ hiếu kỳ, cho đến khi
Hứa Thanh đi xa, các nàng nhìn theo bóng lưng Hứa Thanh, nhịn không được xì
xào bàn tán với nhau, thi thoảng còn truyền ra tiếng cười như nhõng nhẽo.