Nhìn qua hết thảy, đáy lòng Hứa Thanh lặng lẽ tính toán thời gian, căn cứ
theo thông tin mà hắn câu thông cùng với những lính canh ngục khác trong nửa
tháng này, hắn biết được lính canh ngục trong Hình Ngục Ti, mỗi tháng đều có
thể xử lý số lượng phạm nhân theo định mức.
Nhưng phải căn cứ theo số lượng phạm nhân nhà tù để phân phối, Hứa
Thanh tính một cái, định mức của hắn chỉ có hai.
Hắn có chút tiếc nuối.
"Phạm nhân của nhà tù 132 khu Đinh, hơi ít."
Ngay khi Hứa Thanh đang cân nhắc bổ sung phạm nhân như thế nào, lão giả
Đan Thanh Tộc kia liền run rẩy run rẩy truyền ra giọng nói cầu khẩn.
"Trấn thủ đại nhân, lão hủ có một bí mật muốn báo cho ngài biết, ta không
cầu những cái khác, chỉ cầu sau khi trấn thủ đại nhân nghe xong, nếu như cảm
thấy bí mật này của lão hủ có tác dụng, liền…liền thu cái bóng đen này lại là
được."
Thần sắc Hứa Thanh như thường, không quan tâm.
"Trấn thủ đại nhân, nhà tù 132 khu Đinh này, tổng cộng nhốt bao nhiêu
phạm nhân?"
Lão giả run giọng mở miệng.
Bên trong những lời này ẩn chứa hoảng sợ thật sâu, hình như nó cũng vạn
bất đắc dĩ, mới đi báo tin này cho Hứa Thanh biết.
Hứa Thanh nghe vậy liền nhíu mày, lạnh lùng nhìn lại.
Nơi đây có 14 phạm nhân, việc này vào thời điểm đến hắn đã biết rõ, cũng
đã đối chiếu kỹ càng từng kẻ, vả lại bí mật về nhà tù 132 khu Đinh này, hắn
cũng đã điều tra ra.
Mà bây giờ lão giả Đan Thanh Tộc này đột nhiên hỏi như vậy, có cảm giác
giống như đang cố làm ra vẻ huyền bí.
Hứa Thanh lạnh lùng, vừa muốn thu hồi ánh mắt.
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo thần sắc của hắn bỗng nhiên khẽ động, cẩn
thận nhớ lại.
"Trấn thủ đại nhân, có phải ngài cũng phát hiện ra rồi đúng không..."