Tinh thần lão tổ Kim Cương Tông chấn động, nhanh chóng nhớ lại những
nội dung trong sách cổ, nhanh chóng mở miệng.
"Chủ tử, dựa theo lời nói và mạch suy nghĩ của Tiểu Ảnh, nếu như nó nói
không sai, vậy có lẽ tiểu nhân đã đoán được lý do tại sao mà những người trấn
thủ nhà tù 132 khu Đinh này lại có người ra ngoài liền gặp ngoài ý muốn, không
hiểu được vẫn lạc."
"Nếu như Tiểu Ảnh nói không sai, vậy ta cũng biết về bí mật của cái nhà tù
132 khu Đinh này."
"Nơi đây ẩn chứa một đám vận khí, đoán chừng hẳn là lực lượng một bộ
phận vận khí của Phong Hải Quận, chẳng biết tại sao lại tồn tại ở nơi đây, từ vô
hình biến thành hữu hình."
“Mà những người đã từng trấn thủ nơi này gặp ngoài ý muốn tử vong, là bởi
vì vận khí không phải là thứ mà hạng người tầm thường có thể gia thân, nhiều
quá lại hoá dở, cực thịnh nhất định sẽ phản suy, cho nên mới có vận rủi không
hiểu được xuất hiện."
Nói đến đây, lão tổ Kim Cương Tông cũng trở nên sững sờ, đáy lòng của lão
cũng nổi lên nghi ngờ, bởi vì lão cảm thấy, giải thích như vậy, hình như... Cực
kỳ hợp lý.
"Những lời tiểu Ảnh nói không phải là sự thật chứ?"
Trong lúc tâm thần lão tổ Kim Cương Tông chấn động, Hứa Thanh lại càng
nhíu mày thêm nữa, lần đầu tiên mà hắn nghe nói về thứ vận khí này, là lúc sư
tôn giới thiệu về Thái Tử của Tử Thanh, nói gã tựa hồ là do vận khí đại lục
Vọng Cổ tập hợp mà sinh.
Trong lúc Hứa Thanh đang suy tư, thần sắc của hắn bỗng nhiên khẽ động,
mạnh mẽ mà nhìn về phía bên phải xa xa, trong bóng tối chỗ đó có một thân ảnh
nổi lên, chính là tiểu nam hài biến mất trước kia.
Nó đứng ở nơi đó, tò mò nhìn Hứa Thanh.
Lão tổ Kim Cương Tông chợt lao ra, tiểu nam hài liền tan biến, nhưng rất
nhanh lại xuất hiện ở một bên khác, vẫn tò mò nhìn Hứa Thanh như cũ.
Mà lần này Hứa Thanh chú ý tới ánh mắt của đối phương, nơi mà nó đang
nhìn, là vị trí cổ tay phải của hắn!
Tâm thần Hứa Thanh khẽ động, giơ tay phải lên.