Ngoài ý muốn, vẫn luôn đột nhiên xuất hiện bên trong cuộc sống, dấy lên
sóng dữ, bao phủ bên trong tâm thần của một người.
Như lúc này, Hứa Thanh chỉ đang nghe Quận Thừa giảng giải về lịch sử
nhân tộc, đây là lần đầu tiên hắn nghe được quá khứ trước kia của nhân tộc,
theo bản năng đắm chìm vào bên trong, dưới tình huống không có bất kỳ chuẩn
bị nào, bỗng nghe được một cái tên mà hắn không muốn nghe đến nhất kia.
Mà từ những gì Quận Thừa vừa kể, người này hình như còn... Từng có đại
cống hiến đối với nhân tộc.
Hứa Thanh không vĩ đại như vậy, ý nghĩ của hắn rất đơn giản, tìm được con
Ô Nha kia, g**t ch*t nó.
Về phần đối phương đã từng làm cái gì, có thật như Quận Thừa nói hay
không, hay là hậu nhân bịa đặt ra, Hứa Thanh cảm thấy mình không cần phải
suy nghĩ về việc này.
Nếu như thế gian này thật sự có thiện ác mà nói, vậy phần lớn thời gian giữa
người và người cũng không còn đơn giản như vậy nữa rồi, mà ẩn chứa tính chất
rất phức tạp.
Cho nên rất ít thấy thiện ác chân chính trên ý nghĩa, hết thảy truy cứu tới
căn bản, phần lớn đều là do lập trường khác biệt dẫn đến.
Một người vì sống sót, đã đoạt viên Bạch Đan cuối cùng trong sinh mệnh
của một người khác, người kia bởi vậy mà dị hoá tử vong, mà về sau người
cướp bóc đã làm rất nhiều chuyện như vậy, rốt cuộc còn sống.
Như vậy thì toàn bộ những người bị người kia hại chết, cùng với trong ánh
mắt thế nhân, hắn là ác.
Nhưng sau khi hắn sống sót, tương lai lại tạo phúc cho càng nhiều người
hơn nữa, khiến người khác thoát khỏi tử vong, vậy thì những người này nhìn lại,