Trần Đình Hào than nhẹ, không nói tiếp về Quận Trưởng nữa, mà kể cho
Hứa Thanh và đội trưởng rất nhiều đặc sắc bên trong Quận Đô, thời gian cứ như
vậy trôi qua, nửa tháng rất nhanh liền qua đi.
Theo vùng đất sa mạc dần dần trở nên thưa thớt, một mảnh thổ địa màu
xanh chậm rãi chiếu vào trong tầm mắt của mọi người bên trong phi chu.
Thả mắt nhìn đi, mặt đất đã trở thành bình nguyên, sơn mạch không nhiều
lắm, mà dị chất ở trong này cũng rất mỏng manh, linh khí rõ ràng dày đặc hơn
không ít so với khu vực khác.
Bầu trời càng là một màu xanh lam, nắng ráo sáng sủa.
Hứa Thanh đứng trên đầu thuyền nhìn thiên địa xa xa, một cỗ cảm giác
thông thấu thản nhiên dựng lên, nhất là hắn còn có thể nhìn thấy phía dưới mặt
đất tồn tại rất nhiều những tòa thành trì.
Như ngay lúc này một chỗ ngay phía dưới bọn họ, trên mặt của những người
sinh sống ở trong này hiện lên không ít nụ cười, từ đó có thể nhìn ra những
người này đang tràn đầy hy vọng đối với cuộc sống.
Điểm này không hề thấy nhiều ở các Châu khác, nơi mà những người phàm
tục phải luôn vùng vẫy để sinh tồn.
"Đã đến khu vực của Quận Đô rồi." Trần Đình Hào cười mở miệng.
"Ở trong nơi này, chúng ta có thể mượn nhờ bất kỳ một tòa truyền tống trận
nào, đi đến bên ngoài Quận Đô, phía trước không xa có một điểm truyền tống
công cộng, chúng ta có thể đi vào trong đó."
Trần Đình Hào chỉ một ngón tay về phương xa, Hứa Thanh thuận thế nhìn
lại, nhưng trong nháy mắt tiếp theo, trong mắt của hắn bỗng nhiên lóe lên ánh
sáng.
Đội trưởng nhướn lông mi lên, đệ tử bốn phía cũng lộ ra một chút ngưng
trọng.
Chỉ thấy phương hướng mà Trần Đình Hào chỉ, giờ phút này trên bầu trời
đột nhiên xuất hiện một mảnh mây màu xám tro, phạm vi của đám may này cực
lớn, không sai biệt lắm có thể bao trùm toàn bộ một cái thành trì.
Mà lúc này đám mây màu xám tro kia đang gấp rút di chuyển, có thể nhìn