Hồi lâu sau, trong mưa gió, người mặc áo này giơ chân lên, đi về phía phi
chu đang bay xa, cất bước tiến về phía trước...
Thời gian cứ như vậy chậm rãi trôi qua.
Một nhóm người Hứa Thanh bên trên phi chu bay qua Uẩn Tiên Vạn Cổ Hà,
đi qua băng nguyên kéo dài phía bắc, vượt qua biên giới Nghênh Hoàng Châu,
bước vào khu vực Khuất Triệu Châu.
Khác với Nghênh Hoàng Châu, Khuất Triệu Châu không hề có biển, cho
nên vô luận là khí hậu hay là nhiệt độ đều không ẩn chứa không khí ẩm ướt, tu
sĩ quanh năm ở trong Nghênh Hoàng Châu tới đây sẽ cảm thấy hơi khô khô.
Nhưng sau khi thích ứng một hồi, loại cảm giác này rất nhanh liền biến mất.
Mà bên trong Khuất Triệu Châu có rất nhiều dãy núi, liên miên không dứt,
đồng thời dị tộc ở đây cũng nhiều hơn không ít so với Nghênh Hoàng Châu.
Đúng như lời Ngũ gia nói lúc trước, trên đường đi Hứa Thanh đã nhìn thấy
được không ít phong cảnh mới, từng cái tộc quần kỳ dị, khiến cho hắn càng hiểu
rõ hơn về vạn tộc.
Giống như lúc này, phi chu chở một đoàn người bọn họ đang phi hành bên
trên một bình nguyên với đủ mọi màu sắc.
Hình như địa chất của bình nguyên phía dưới hình rất đặc thù, cho nên màu
sắc nơi đây rất pha tạp.
Cúi đầu nhìn xuống, một mảnh bình nguyên giống như bị từng đám màu sắc
khác biệt kết nối vào nhau mà thành, tràn đầy kỳ dị, đồng thời cũng có một
mảnh đất lục sắc không sai biệt lắm rộng khoảng vạn trượng đột nhiên trở nên
mơ hồ đi một chút.
Hứa Thanh vừa nhìn thấy một màn này, ánh mắt lập tức ngưng tụ lại, cẩn
thận quan sát
Rất nhanh, một màn khiến cho tâm thần của hắn chấn động xuất hiện.
Mảnh khu vực lục sắc kia vậy mà từ trên mặt đất ngồi dậy!
Rõ ràng nó không phải là bình nguyên, mà là một kiện trường bào lục sắc,
nhưng nó quá lớn, còn được trải dài ra trên mặt đất.
Nếu như không biết được hình dáng thật của nó, những người đi ngang qua
chợt nhìn, sẽ cho rằng kiện trường bào lục sắc này chính là một bộ phận của