"Ta sao?"
Tử Huyền Thượng Tiên co hai chân lại, hai tay ôm đầu gối, tư thế này cũng
khiến đường cong đẹp đẽ của nàng lộ hết ra ngoài.
Giờ phút này nàng nghiêng đầu qua một bên, nhìn Hứa Thanh, gương mặt
trái xoan như hoa, trong suốt như ngọc, da trắng trơn mềm như băng như tuyết,
trong mắt chậm rãi trồi lên lưu quang hồi ức.
"Chuyện xưa của ta rất đơn giản, ta không có ấn tượng gì đối với phụ mẫu."
"Ấn tượng khắc sâu nhất chính là sư phụ, sư phụ nuôi ta lớn, dạy ta pháp
thuật, lúc đó Huyền U tông còn chưa có gia nhập liên minh, cũng không có quy
mô lớn như vậy."
Tử Huyền Thượng Tiên cười mở miệng.
"Về sau gặp rất nhiều chuyện, dần dần Huyền U tông mới có bộ dáng giống
như bây giờ, cũng gia nhập liên minh, đương nhiên cái này cũng có công lao
của sư huynh ta, nhưng mà... Ta rất chán ghét gã."
"Không nói những cái này nữa, nếu như ngươi hỏi ta, ta cũng nhớ tới một
chuyện, cái này có thể nói cho ngươi biết."
Tử Huyền cười rất đẹp, hai má hơi phiếm hồng, nhất là lúc cười, hai mắt của
nàng tương tự như mặt trăng lưỡi liềm vậy.
Ta thường xuyên nằm mơ một giấc mơ, mơ rất nhiều năm, trước kia là mỗi
ngày, về sau là mỗi năm, bây giờ là cách mỗi 10 năm....."
"Trong mơ …là một thế giới đen nhánh, không nhìn thấy chung quanh, chỉ
có thể mơ hồ nhìn thấy có một chiếc đèn ở ngay trước mặt của ta."
"Chiếc đèn kia tựa hồ có màu tím, đương nhiên ta cũng chỉ đoán mà thôi,
bởi vì nó đã bị dập tắt, không có ánh lửa, ta chỉ có thể nhìn thấy mơ hồ, ta cũng
chưa từng đụng tới nó, không chạm đến được, nó hình như ở cực xa …lại
dường như rất gần rất gần."
"Nhưng ta nghĩ nó có lẽ giống như là một đóa Tử Kinh Hoa nở rộ, phía trên
có một con Phượng đang đậu, gương đôi cánh của mình ra, giống như đang nở
rộ."
"Cây đèn này, một mực xuất hiện ở trong mộng của ta, mỗi một lần đều bị