Tiếng chuông cũng không lâu lắm, chỉ vang lên ba tiếng là kết thúc.
"Chỉ có ba tiếng!"
Trên phi chu, đội trưởng đã mặc lên mình một bộ quan phục Chấp Kiếm Giả
từ sớm, uy phong lừng lẫy đứng ở phía trước, ngạo nghễ mở miệng.
Y chắp tay ra sau lưng, bộ dáng vô cùng đắc ý, chỉ là ở sâu trong mắt vẫn
mơ hồ cất giấu một tia chột dạ và căng thẳng.
Hứa Thanh cũng tương tự bị bắt đổi thành bộ quan phục của Chấp Kiếm
Giả, giờ phút này hắn cũng không hề quan tâm tới tiếng chuông, mà cúi đầu
quan sát bộ quan phục của mình.
Quan phục của Chấp Kiếm Giả khác với đạo bào, cổ áo dài cao đến tai, cổ
tay áo cụp xuống, một thân màu trắng làm chủ đạo, kèm theo từng đám hoa văn
lửa đỏ.
Những hoa văn này ngầm ẩn chứ không hề rõ ràng, chỉ khi ở dưới ánh mặt
trời mới như ẩn như hiện tràn ngập hơn phân nửa quan phục, dưới liền với tay
áo, trên liền với cổ áo, hình thành một mảnh lửa bốc cháy.
Theo gió thổi qua, quan phục trùng điệp tung bay, khiến cho ngọn lửa tựa
như lay động, hừng hực thiêu đốt.
Phía sau còn có áo choàng, được dải lụa đỏ thẫm thắt ở trên vai, phấp phới
sau lưng, ào ào bay theo gió.
Kể từ đó, chợt nhìn thì bộ quan phục này lấy màu trắng là chủ yếu, nhưng
thực ra lại ẩn chứa ngọn lửa, tổng thể nhìn qua liền thấy vừa ưu nhã lại không
thiếu đi sự oai hùng, nhất là khi Hứa Thanh mặc ở trên người, khiến cho trong
mắt từng nữ đệ tử trong phi chu đều lộ ra dị sắc, liên tiếp liếc mắt nhìn qua.
Mắt của Ngôn Ngôn lại càng híp thành hình trăng lưỡi liềm, đứng bên cạnh
Hứa Thanh, nâng cao b* ng*c nhỏ, bộ dáng rất tự hào.
"Cái gì mà chỉ có ba tiếng, lúc lão phu trở về còn không có tiếng chuông
vang, Nhị Ngưu, da của ngươi lại ngứa rồi đúng không?" Trong khi Hứa Thanh
xem xét áo bào của mình, giọng nói của lão tổ Huyết Luyện Tử nhàn nhạt