Ngoài Thái Sơ Ly U Trụ.
Bầu trời vẫn là một màu xanh lam như trước, đại địa vẫn một màu sáng
trong.
Gió lạnh liên tục thổi qua, từng bông tuyết trước sau như một, phiêu tán trên
khắp Thái Sơ thành, từng hạt từng hạt rơi trên thân đám người đứng quanh Thái
Sơ Ly U Trụ.
Thí luyện giả đứng ở nơi này, chỉ còn có 2000 người.
Tuyệt đại đa số bọn họ đều đã truyền tống trở về từ sớm, nhưng cho dù như
vậy, đến tận bây giờ thần sắc của họ vẫn còn lưu lại một cảm giác tim đập
nhanh.
Hiển nhiên, đối với bọn họ mà nói, tất cả những thứ bên trong Quỷ Động
quả thực quá mức kinh tâm.
Mà sự nguy hiểm lần này cũng đúng như những lời mà trung niên mặc quan
phục Chấp Kiếm Giả từng nói vào ba ngày trước, sau khi đi vào sẽ có nguy cơ
sinh tử.
Hứa Thanh cũng đứng ở trong đám người này, hắn chính là một nhóm người
truyền tống về sau cùng.
Chớp mắt khi thân thể của hắn xuất hiện ở bên ngoài, hắn lập tức nhìn qua
bốn phía, chú ý tới mấy vị cùng đồng thời trở về với mình.
Đội trưởng cũng ở trong nhóm này, trên người của y tràn đầy thương tích,
nhưng cũng may tứ chi vẫn còn hoàn chỉnh.
Nhưng mà một con mắt của y đã không còn, hai cái lỗ tai cũng cục mất, trên
bụng còn có một miệng vết thương, giờ phút này y còn vừa che vừa nhếch
miệng cười về phía Hứa Thanh.
Dù chỉ còn một con mắt, nhưng trong thần sắc của y vẫn hiện ra một vẻ đắc
ý, tựa hồ rất thỏa mãn với thu hoạch lần này, hiển nhiên là trong rất nhiều hang
động trong Quỷ Động, Hứa Thanh có thể trông thấy Thần Linh, thì những hang
động của những người khác có lẽ cũng có những thứ linh dị khác.
Ngoại trừ đội trưởng ra, Hứa Thanh còn nhìn thấy vị thiếu nữ.
Đối phương cũng nằm trong nhóm người truyền tống về cùng lúc với hắn,
hiển nhiên cũng là người kiên trì tới lúc cuối cùng.
Nhưng bây giờ mặt nạ của nàng đã biến thành huyết sắc, trên người cũng là