Nhưng lần này Hứa Thanh đã có chuẩn bị.
Hứa Thanh đã trải qua một lần di hình hoán vị của đối phương, nếu như đã
lựa chọn ra tay phá hoại, dĩ nhiên sẽ có biện pháp đối kháng.
Cho nên gần như nháy mắt khi Đạo Tử Thái Ti Tiên Môn Trương Ti Vận
xuất thủ, Hứa Thanh liền giơ lên mảnh gương nhỏ đã lấy ra lúc trước.
Mặt gương lập lòe phát ra ánh sáng, trực tiếp chiếu vào trong mắt Trương Ti
Vận phía dưới.
Tâm thần Trương Ti Vận chấn động, hiệu dụng của tấm gương phát huy
khiến linh hồn của gã lập tức đọng lại một chút, quá trình thi pháp bị cắt đứt.
Cùng lúc đó Hứa Thanh cũng triển khai khối gỗ màu đen.
Trong nháy mắt tiếp theo khối gỗ màu đen huyễn hóa ra Huyền Linh Vĩnh Ý
Môn, hướng về phía Trương Ti Vận, lập tức mở ra.
Sau khi mở ra, từ bên trong trực tiếp bay ra một trái tim hư thối.
Trái tim này vừa xuất hiện, thân thể Trương Ti Vận liền dừng lại, trong mắt
lộ ra vẻ mờ mịt.
Huyền Linh Vĩnh Ý Môn đã trải qua hai lần tế luyện, có thể phong ấn cấp
độ sinh mệnh, giờ khắc này... sinh mệnh của Trương Ti Vận, đã bị nó đóng
băng ngưng kết.
Pháp thuật của gã căn bản không cách nào tiếp tục triển khai, mà mượn nhờ
cơ hội này mà Hứa Thanh nhanh chóng rút lui, cấp tốc bay lên trên cao.
Nhưng Hứa Thanh cảm thấy như thế vẫn còn chưa đủ để giải tỏa ra hết sát ý
trong lòng mình, thế nên trong khi bản thân phóng đi, đồng thời Hứa Thanh
điều khiển Ảnh Tử nhanh chóng trầm xuống, nháy mắt lan tràn về phía Trương
Ti Vận.
Thừa dịp cấp độ sinh mệnh của Trương Ti Vận bị phong ấn, Ảnh Tử liền tát
một cái qua, phịch một tiếng, đánh thân thể của Trương Ti Vận tới phía đám thi
hài cuồng bạo trên căn nhà gỗ ngũ giác.
Quy tắc của nơi đây là không thể giết người, tự nhiên Hứa Thanh sẽ không
vi phạm, hắn cảm thấy nếu như Chấp Kiếm Đình đã nhiều lần nhắc nhở điểm
này, có lẽ sẽ có phương pháp dò xét.
Ví dụ như ngọc giản truyền tống đưa cho bọn hắn.
Nhưng nếu mượn đao giết người, hiển nhiên không có nằm ở trong cái quy
tắc này.
Sau khi làm xong hết thảy thì Ảnh Tử lại nhanh chóng bay trở về, Hứa