Tiếng hát hí khúc âm u vang vọng, từng tờ tiền giấy nhẹ nhàng tung bay.
Âm thanh lạnh lẽo âm u luẩn quẩn, khiến cho nơi đây càng thêm quỷ dị.
Mà nơi này, càng giống như đang tiến hành một loại nghi thức không biết
nào đó.
Trong mắt Hứa Thanh, căn nhà gỗ ngũ giác kia tựa hồ là một loại tế đàn.
Bởi vì trên năm góc của căn nhà gỗ, nơi nối những sợi xích sắt cùng căn nhà
có tồn tại ba bộ thi hài kinh khủng.
Bộ thi hài thứ nhất là một cỗ thi thể toàn thân từ trên xuống dưới đều ướt
sũng, hư thối cực kỳ nghiêm trọng, thấy không rõ bộ dáng, không phân biệt
được nam nữ.
Nó quỳ đối mặt với căn nhà gỗ, trên người khoác một chiếc trường bào màu
đen rách nát, tựa như đã trải qua vô số năm tháng, đã sớm biến thành tổ ong.
Nhưng thân thể của nó vẫn không ngừng chảy ra nước, giống như có một
loại lực lượng nào đó, một lực lượng không cách nào tưởng tượng đã bảo vệ,
lưu lại một màn tử vong của nó trong suốt thời gian này.
Dù là thời gian trôi qua tới tận bây giờ, cũng vẫn bảo lưu lại một khắc lúc tử
vong.
Nó, là chìm thi.
Bộ thi hài thứ hai cũng tương tự khoác một bộ áo đen rách nát, cũng quỳ đối
mặt với căn gỗ quỳ, hai tay của nó đặt trên vị trí bụng của mình, đang trong
trạng thái kéo ra.
Lộ ra ổ bụng của nó.
Bên trong không hề có lục phủ ngũ tạng, hiển nhiên đều đã bị lấy hết, trong
đó mơ hồ giống như còn có một vật gì đó, nhưng nhìn không rõ.
Hình như đau khổ khi còn sống đã khiến cho nó phải cúi đầu xuống, khom
người giống như là đang cúng bái.
Nó, là bào thi.
Bộ thi hài thứ ba lại hơi khác biệt cùng hai bộ trước, trên cổ của nó quấn
quanh một sợi dây leo màu đỏ, trên sợi dây leo kia đều là gai sắc, đâm thật sâu
vào trong cổ của nó.