Hứa Thanh cũng không cảm nhận cụ thể được cái gì, nhưng một khắc vừa
rồi tim của hắn không khỏi có chút nhộn nhanh lên.
"Chỗ đó....." Trong lòng Hứa Thanh hiện lên cảnh giác, cảm giác đề
phòng rất mãnh liệt.
Thương thế của hắn rất nặng, cho nên những ngày này hắn đều đang bế
quan chữa thương, giờ phút này đã khôi phục hơn phân nửa, vì vậy cầm lấy
ngọc giản truyền âm, hỏi thăm về việc xảy ra bên ngoài mấy ngày gần đây, nhất
là thông tin về Thái Ti Tiên Môn.
Người hắn hỏi chính là lão tổ Huyết Luyện Tử.
Đối với lão tổ thì Hứa Thanh biết rõ, nói lời cảm tạ đơn thuần không có ý
nghĩa, khi mình ngã xuống từ 3000 trượng, lão tổ lập tức xuất thủ cứu viện, việc
này hắn ghi nhớ trong lòng.
Lão tổ còn cho hắn cả đan dược chữa thương, những thứ này Hứa Thanh
cũng đều không quên.
Người khác đối với hắn tốt, dù là chỉ là một chút Hứa Thanh cũng đều nhớ
kỹ trong lòng, trái lại cũng giống như vậy.
Rất nhanh Hứa Thanh liền nhận được đáp án, đồng thời lão tổ cũng nói cho
hắn biết một ít chuyện về cái đồ đằng mặt trăng kia, bao hàm cả việc những mặt
trời và mặt trăng vẫn lạc, cùng với việc Thần Linh không phải chỉ có mỗi nửa
khuôn mặt tàn phế mà bọn họ nhìn thấy, mà còn tồn tại rất nhiều bí ẩn.
Sau khi nghe xong thì tâm thần Hứa Thanh dấy lên từng trận sóng lớn, trong
những chuyện này ẩn chứa tin tức quá mức kinh người, lại càng phù hợp cùng
với những kinh nghiệm của hắn.
Hắn nhớ tới Kim Ô Luyện Vạn Linh của mình, nhớ tới những bức họa bên
trong cỗ long liễn mà người khổng lồ kéo.
Lúc ấy hắn đã cảm thấy rất kỳ quái, bởi vì dựa theo những bích họa bên
trong long liễn, vậy thì mặt trời đã vẫn lạc, nhưng ở bên ngoài thế mà lại vẫn