Nguyệt trung hữu Thần (trong trăng có Thần)!
Ở độ cao 3000 trượng trên Thái Sơ Ly U Trụ, có một cái đồ đằng rất đặc
thù.
Hình dáng của nó là một thân ảnh bụm mặt, ngồi trên mặt trăng.
Không nhiều người biết được việc này, nhưng đây cũng không phải bí mật,
chỉ là cái đồ đằng này đại biểu cho cấm kỵ, cho nên những người biết được việc
này cũng đều kiêng kỵ, không muốn nhiều lời.
Sau khi Chấp Kiếm Giả nắm quyền Thái Sơ Ly U Trụ đã chuyên môn
nghiên cứu cái đồ đằng này, theo miêu tả thì nó chính là một trong những mặt
trăng của đại lục Vọng Cổ.
Đại lục Vọng Cổ quá lớn nên không chỉ có một mặt trăng, cũng không phải
chỉ có một mặt trời.
Từ xưa đến nay, số lượng mặt trăng và mặt trời cũng không phải cố định, mà
là càng ngày càng nhiều, cho đến trước khi nửa khuôn mặt Thần Linh đến đây,
đại lục Vọng cổ có tổng cộng 37 mặt trời, 37 mặt trăng.
Chúng nó phân tán ở các khu vực khác biệt trên đại lục Vọng Cổ, lẫn nhau
chiếu rọi một phương, đồng thời cứ cách mấy nghìn năm sẽ chếch lệch đi một
chút, khiến phạm vi chiếu sáng của chúng càng nhiều hơn nữa.
Nhưng cho dù là như thế, thì trên đại lục Vọng Cổ vẫn có rất nhiều khu vực
mà quanh năm không có ánh sáng chiếu tới.
Có những tộc quần cả đời đều sống trong đêm tối; trái lại cũng có nơi ngược
lại, có tộc quần lại vô số năm không nhìn thấy đêm tối.
Mà sau khi nửa khuôn mặt Thần Linh đến, mặt trời và mặt trăng đều thi
nhau vẫn lạc.
Bây giờ trên đại lục Vọng Cổ, chỉ còn lại 17 mặt trời, mặt trăng thì ít hơn,
chỉ có 12.
Mà đồ đằng nằm ở độ cao 3000 trượng trên Thái Sơ Ly U Trụ chính là miêu
tả một trong 12 mặt trăng vẫn còn tồn tại.
Căn cứ nghiên cứu, cái đồ đằng này là do một tu sĩ Thần Vực sau khi tử
vong hình thành, có thể xác định là cái đồ đằng do tu sĩ Thần Vực này và mặt
trăng kia tồn tại mối liên quan rất sâu với nhau.
Đồng thời bên trong Chấp Kiếm Đình cũng có ghi chép, căn cứ theo tin tức