Giờ phút này, bên cạnh Thái Sơ Ly U Trụ, bên trong đám người, đội trưởng
đang chui tới chui lui để tìm vị trí cảm ngộ tốt hơn.
Ba ngày không cảm ngộ thành công, y cảm thấy hẳn là do vị trí xấu, cho nên
dự định tới gần hơn một chút.
Nhưng không đợi tìm được, đội trưởng bỗng nhiên có một loại dự cảm xấu
từ trong tối tăm.
"Trực giác của ta rất chuẩn, không bình thường....." Đội trưởng trầm
ngâm, cẩn thận nhớ lại những việc mình làm gần đây.
"Con mắt mà ta lưu lại ở Quỷ Đế Sơn bị phát hiện rồi sao?"
"Hay là mật thám trong Thái Ti Tiên Môn của ta bị lộ?"
"Phân thân ta lén lút đặt ở Tam Linh Trấn Đạo Sơn đã bị tìm ra?"
"Người bị ta mua chuộc trong Ly Đồ Giáo phản bội?"
"Viêm Hoàng biết ta muốn đi trộm nhà của nó?"
"Kẻ thù bên trong Thi Cấm thức tỉnh?" Càng nghĩ, đội trưởng bỗng chợt
nhớ tới một chuyện.
"Tử Huyền Thượng Tiên đã hồi âm thư rồi?"
Đội trường có chút đau đầu, không biết chỗ nào xảy ra vấn đề, nhưng loại
dự cảm này rất là mãnh liệt, vì vậy y vô cùng cảnh giác, lập tức rời khỏi đám
người.
Thậm chí còn che đậy khí tức và biến đổi bộ dạng, nhưng y vẫn cảm thấy rất
bất an, vì vậy liền rời khỏi Thái Sơ Ly U Trụ, đi tới biên giới thành trì tìm một
chiếc lều vải vắng vẻ, nhịn đau bỏ ra một chút tiền, ngồi ở chỗ kia cẩn thận cảm
ngộ.
Nhưng y cảm thấy như vậy vẫn không ổn thỏa, vì vậy liền vung hai tay bấm
niệm pháp quyết, triển khai bí pháp nào đó khiến cho bản thân càng ẩn giấu kín
hơn.
Không lâu sau Hứa Thanh đã đến, hắn đi tìm một vòng gần Thái Sơ Ly U
Trụ, nhưng không tìm thấy được tung tích của đội trưởng.
Về phần cho Ảnh Tử tìm kiếm, vậy phải có phạm vi nhất định mới được,