Thiên địa biến sắc, gió giục mây vần, đại địa chấn động.
Hình như một tồn tại nào đó đang vùng vẫy, muốn thoát ly nơi ở, lao ra bên
ngoài.
Mà thứ mà những người khổng lồ kia truy kích... Chính là đội trưởng.
Hứa Thanh chỉ liếc mắt nhìn, liền biết nhất định là đội trưởng đã lại làm nên
trò gì khiến người người oán trách rồi, vì vậy chỉ đành thở dài, quay người chạy
như điên.
Rất xa, đội trưởng cũng nhìn thấy Hứa Thanh, lập tức vui mừng.
"Ngươi cũng tới đây à? Nơi đây xuất hiện bảo bối gì vậy, lấy ra cho ta nhìn
xem." Đội trưởng hô to một tiếng.
"Yên tâm, cái tên đại gia hỏa kia sẽ không dễ dàng như vậy liền vùng vẫy ra
ngoài được đâu, tuy rằng đã thức tỉnh, nhưng nơi nó ngủ say có chút phức tạp,
là trên một vũng bùn, chỉ có nữa cái đầu lộ ra bên ngoài, ta còn nhìn thấy một
chút cấm chế do vạn tộc lưu lại ở đó."
Trong khi đội trưởng đang nói, xa xa bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ vang
ngập trời, đại địa cũng vang lên tiếng ken két, từng khe hở xuất hiện, một luồng
khí tức cuồng bạo tuôn ra.
Cuồng phong gào thét, hình như cấm chế đã vỡ nát một bộ phận, vì vậy sự
vùng vẫy phía xa lại càng mãnh liệt hơn.
Mà theo cuồng phong hình thành, bát phương nơi đây lập tức xuất hiện một
luồng lực cản, khiến cho tốc độ chạy của Hứa Thanh và đội trưởng không tự
chủ được chậm lại, nhưng hết lần này tới lần khác, tốc độ của những người
khổng lồ đang truy kích kia lại trở nên nhanh hơn.
Tiêu trừ so sánh hai bên, khoảng cách của song phương nhanh chóng bị kéo
gần lại, mắt thấy đội trưởng sẽ bị đối phương đuổi kịp.
"Mẹ kiếp, tên kia sẽ không phải thật sự muốn thoát khốn ra ngoài đó chứ."
Đội trưởng biến sắc, điên cuồng tăng tốc chạy theo về phía Hứa Thanh.
Hứa Thanh không hề quay đầu lại, nhưng lại đưa tay phải về phía sau, cách
không một trảo, cho đội trưởng mượn lực.