Thấy Ảnh Tử đứng đó lắc đầu, lão tổ Kim Cương Tông càng thấy căng
thẳng hơn nữa, thân thể trở nên run rẩy, tuyệt vọng nhìn Hứa Thanh, lão cảm
thấy lần này mình xong đời rồi.
"Chủ tử....."
"Thân thể của ngươi không sao chứ?" Hứa Thanh nhìn qua lão tổ Kim
Cương Tông, nhẹ giọng mở miệng, trong giọng nói còn mang theo vẻ ân cần.
Đối với lão tổ Kim Cương Tông mà nói, câu này của Hứa Thanh giống như
là một cơn gió xuân vậy, con mắt của lão trợn to, hô hấp dồn dập, kinh ngạc
nhìn Hứa Thanh, lão thật không ngờ, vậy mà Hứa ma đầu lại không hỏi lại
những câu đã đi quá giới hạn mà lão vừa nói, ngược lại đang quan tâm lão.
Điều này khiến cho cảm xúc của lão chấn động kịch liệt, nhất là lão còn vừa
trải qua một màn sinh tử, tâm tình vốn đang lên lên xuống xuống, vừa bi thương
lại nhận được đại hỉ, khiến cho trái tim của lão tổ Kim Cương Tông bỗng sinh
ra một loại cảm thụ không cách nào hình dung.
Lão cho rằng loại cảm thụ này, là bởi vì Hứa Thanh mà sinh.
Điều này cũng khiến cho lão nhớ tới những lời bên trong sách cổ mà mình
đã xem cả đời, bên trong cũng có thiết lập một chút tình tiết giống như thế này,
ngày x năm y tháng z, một vị Thần Linh vĩ đại A B C nào đó, rốt cuộc sắp gặp
được người trung bộc* sắp sửa làm bạn cả đời với mình.
(*trung bộc: nô bộc trung thành)
Dưới sự chứng kiến của bánh xe lịch sử, giây phút đó chính là một khắc vận
mệnh bản thân người trung bộc thay đổi.
Trước mắt, Hứa Thanh dường như là nói lời trong sách cổ, kiếp trước liền là
chủ nhân của mình, đời này mình cũng trải qua trăm cay nghìn đắng mới lại gặp
được, đây chính là mệnh trung chú định.
"Chính là như vậy!" Lão tổ Kim Cương Tông kích động.
Lúc trước lão chưa hề được trải qua loại cảm thụ này, thế nên lúc này nội